Mỹ và Pháp đạo nhạc Trịnh Công Sơn!

64 phản hồi

Sau entry “Nghi án Trịnh Công Sơn copy nhạc“, phản hồi thật sự nằm ngoài tưởng tượng của tôi. Entry ấy tôi viết trên blog cá nhân, một dạng nhật ký cá nhân với những dấu hỏi và hy vọng được thỉnh giáo giới chuyên nghiệp. Logic rất đơn giản, tôi từng là khách hàng trả tiền cho những sản phẩm âm nhạc của TCS, tôi có quyền đặt câu hỏi. Bạn sẽ làm gì nếu một ngày đi mua trứng vịt lộn mà bị bán cho trứng cút lộn?

Từ nhật ký cá nhân lên Báo điện tử thì vấn đề đã trở nên hoàn toàn khác. Người đọc Báo điện tử không còn là vài chục bạn bè thường ghé qua blog tôi mỗi ngày nữa. VTC khai thác ngay nguồn tin mà không đắn đo được mất. Thanh Niên tinh đời hơn, họ có nửa trang nhất hoành tráng với ảnh lấy từ gia đình TCS và một cái tựa về bản chất chả khác gì VTC nhưng khó bắt bẻ. Được dịp, nhiều nhạc sĩ và ca sĩ đua nhau múa mép một cách đầy cảm tính, đôi khi xỉ vả tôi không tiếc lời.

Tôi đã thầm nhủ chấm dứt từ hôm qua với việc sửa chữ “đạo” thành “copy” cho nó nhẹ nhàng, tuy trong lòng bức bối không kể xiết. Tuy vậy, như người ta thường nói “Ở hiền gặp lành”, “Cây ngay không sợ chết đứng”, hôm nay có hai độc giả của tôi gửi đến cho tôi hai cặp ca khúc có nét giống nhau không khác gì “Con mắt còn lại” và “The syncopated clock”. Rút kinh nghiệm “xương máu” tôi kết luận ngay chính người Pháp và người Mỹ đã đạo nhạc Trịnh Công Sơn. Tôi hy vọng nhạc giới Pháp và Mỹ đừng cảm tính như nhạc giới Việt Nam, trả lời giúp tôi nghi án mới này.

1. Domino đạo bài “Rừng xưa đã khép” của Trịnh Công Sơn: Hai bản nhạc này cùng giọng, ba nốt làm nên motive chủ đạo lập đi lập lại rất giống nhau SI ĐÔ SI – LA SI LA. Điều khác nhau ở hai bản này chỉ là nhịp 3/4 và 2/4 và những nốt phát triển lên từ motive chủ đạo. Thoạt nghe khó nhận ra hơn “Con mắt còn lại” và “The syncopated clock”.

2. Harlem Nocturne đạo bài “Hạ trắng” của Trịnh Công Sơn: Có hẳn một câu gần giữa, giống như hai trẻ sinh đôi cùng trứng.

3. Bổ xung tiếp của bạn đọc: Boulevard tiếp tục copy “Chiếc lá thu phai“. Kiểu này thì “Hồ sơ thần copy” chắc còn dài lắm.

———-

Xin người đọc tự đánh giá khi nhấn vào các link đã ẩn tại mỗi bài hát. Tôi cấm tất cả những ca sĩ và nhạc sĩ đã bình luận và bênh vực cho TCS trên các báo không được bênh vực người Pháp và người Mỹ trong trường hợp này, để tránh cảm tính “ghét cay ghét đắng” văn hóa tư bản thực dân, dẫn đến những kết luận không tỉnh táo và thiếu lý trí.

Ảnh minh họa: Bên trái, quyển sách cáu bẩn thời gian vì tôi đã sử dụng hồi bé và bây giờ sắp đến con gái 8 tuổi của tôi sử dụng để học đàn Piano. Bên phải là quyển ca khúc TCS thời sinh viên tôi đã mua, giá của nó cao hơn học bổng 40 ngàn đồng tháng của tôi. Hóa ra tôi đã phí tiền mua quyển sách có bài nhạc Pháp kia, vì nhạc sĩ đã đạo bài “Rừng xưa đã khép” của TCS. Tôi sẽ kiện NXB trả lại tiền cho mình.

——————–

Cập nhật 17.04.20011:

Không như lý luận siêu phàm của một số người là tôi rảnh quá, không có việc gì làm nên mới phát hiện Mỹ – Pháp đạo nhạc TCS. 3/4 phát hiện do các bạn đọc blog tôi chỉ ra và báo chí góp phần phát tán tài liệu liên quan. Do vướng liên tiếp các chuyến công tác nước ngoài, tôi không có nhiều thời gian cho đến ngày 29.4. Xin thành thật xin lỗi các bạn nếu không trả lời comment. Ngoài ra số comment chửi bới thỉnh thoảng tôi mới cho lên một cái, để các bạn hình dùng ra chân dung một nhóm fan nào đó của nhạc Trịnh. Loại comment này khá nhiều nhưng chắc chắn không tới 3000 như bác Trương Duy Nhất đã nhận sau một entry đầy tranh cãi. Đã bước vào thế giới mạng thì phải chấp nhận sống chung với lũ thôi. :-)

Ảnh: Máy bay vừa hạ cánh xuống Bangkok

Update nghi vấn

Chủ Nhật Buồn nhạc Tây

Đạo bài

Lời buồn thánh của Nhạc sĩ vĩ đại của thế giới – TCS

Ông Đinh Thế Huynh nói…

9 phản hồi

Ông nói như sau: “Việt Nam không có nhu cầu đa nguyên đa đảng và dứt khoát không đa nguyên đã đảng. Thực tế, năm 1946 Việt Nam đã có một số đảng nhưng sau khi thực dân Pháp quay lại xâm lược thì chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam cùng với nhân dân kháng chiến, bảo vệ tổ quốc. Bây giờ Đảng Cộng sản đang lãnh đạo nhân dân giành thắng lợi trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc”.

Cho đến năm 1988 Việt Nam XHCN vẫn còn 3 Đảng, trong đó ĐCS là đảng cầm quyền và:

1. Đảng Xã Hội Việt Nam: Do hai ông Nguyễn Xiển và Hoàng Minh Giám lãnh đạo

2. Đảng Dân Chủ Việt Nam: Do hai ông Nghiêm Xuân Yêm và Hoàng Minh Chính lãnh đạo.

Trong bài “Tính tất yếu của dân chủ“, tôi đã phân tích khá rõ quan điểm của mình. Tôi nghĩ đa đảng trong thời điểm hiện nay là chưa thích hợp chứ không phải “Việt Nam không có nhu cầu…” như ông Huynh diễn giải.

Nền văn hóa hiện đại VN thoát thai từ văn minh nông nghiệp, nơi không có đa nguyên tư tưởng. Chỉ khi nào nó đạt đến ngưỡng cửa văn minh đô thị thì mới rộng mở với các luồng tư tưởng, đó là tiền đề của đa nguyên chính trị.

TBT thân Trung Quốc?

10 phản hồi

Anh Asahi Shimbun nhanh nhẩu chứng tỏ mình nhanh nhạy bằng cách đoán già đoán non TBT sắp tới của ĐCS VN là ông T. Tất nhiên chuyện đó là thường tình, chả cần khoác lác có bản dự thảo trong tay, khối người cũng có dự đoán đúng y như báo Nhật cách đây cả mấy tháng. Nhưng chuyện là ở chỗ tờ báo lớn và rất uy tín này thòng một nhận định TBT tương lai là “một nhân vật thân Trung Quốc”.

BBC bèn hỏi giáo sư Tương Lai, ông ấy ú ớ trả lời qua quít cho có.

Tôi không cần bàn luận thân TQ là như thế nào nhưng có thể khẳng định nền chính trị lọc lõi của TQ chả đời nào đánh cược vào một chính trị gia thân mình. Họ thường chơi tất, giả như ngày xưa họ có quan hệ với cả Xihanuc và Khơ Me đỏ rồi sau này là chính phủ Hunxen. Thân hay không thân thực ra chỉ là quan điểm coi TQ là cơ hội hay thách thức. Điều này tôi đã nói ở entry trước. Đó là một bài báo hoàn chỉnh của tôi gửi cho vietnamnet mà không được sử dụng, trước khi họ mở diễn đàn “TQ là cơ hội hay thách thức“. Xét về mặt thời gian tiếp cận vấn đề thì tôi có thể đặt câu hỏi phải chăng vietnamnet đã lấy trộm ý tưởng của một bài viết mà họ không muốn sử dụng?

Bỗng nhớ gần đây blog Phạm Viết Đào có loạt bài viết về trận Lão Sơn. Theo tài liệu rất mơ hồ của người Nhật (mà một số cựu chiến binh Việt Nam từng tham chiến đã công khai phản bác) thì đã có sự phản bội ở cấp cao dẫn đến thương vong lớn.

Chỉ cần hai chi tiết đã liệt kê, đã thấy mùi “tâm lý chiến” made in japan đang đánh vào dư luận xã hội VN. Điều này cũng chẳng có gì khó hiểu, với Nhật Bản, TQ là nguy cơ rất lớn. Tuy nhiên kiểu chọc ngoáy này quá lộ liễu, dễ phản tác dụng. Một gã blogger ất ơ như tôi mà còn đặt dấu hỏi thì các nhà chính trị chuyên nghiệp chắc sẽ cả cười.

Đỗ Kh. : Nigeria khởi tố cựu PTT Cheney về tội hối lộ

Để lại phản hồi


Cựu TT Mỹ Dick Cheney. Nguồn: nydailynews.com

Ngày 7 tháng 12, 2010, tư pháp Nigeria thông báo khởi tố cựu Phó tổng thống Hoa kỳ Dick Cheney trong một vụ hối lộ 180 triệu USD. Có thể nội trong tuần nay, Nigeria sẽ gửi đơn truy nã tình nghi tội phạm này đến cơ quan Interpol để đòi dẫn độ cựu TGĐ công ty Halliburton cùng với 8 người khác sang quốc gia Phi Châu này để trả lời pháp luật.

Việc hối lộ nhân viên chính quyền Nigeria là để đoạt một hợp đồng béo bở xây dựng nhà máy khí đốt Bonney Island trị giá 6 tỉ USD. Chuyện bé như con thỏ này (180 triệu nhằm nhò) xảy ra trong thời gian 1994-2004, thì bằng ấy tiền làm sao giúi hết được ngay lập tức, từ từ, để còn đi mua phong bì cho đủ. Nếu một phong bì chứa được cồm cộm 100 tờ 100 USD tức là 10.000 thì cần đến 18.000 cái phong bì đấy và mỗi ngày trao 5 cái trong vòng 10 năm. Tất nhiên, không phải ông Cheney nhét vào túi áo trên áo dưới và nhìn trước nhìn sau trước khi trao nhưng ông làm TGĐ của KBR-Halliburton  trong thời gian 1995-2000 trwowsc khi ra tranh cử trong liên danh Bush.

Tình nghi rửa bạc để giấm giúi là một luật sư Anh quốc, ông Jeffrey Tessler, cố vấn của KBR (Kellogg, Brown & Root- Brown & Root ở đây chính là thành phần của công ty xây dựng nổi tiếng trong thời kỳ chiến tranh Việt nam RMK-BRJ  tức Raymond International, Morrison-Knudsen, Brown & Root, and J.A. Jones Construction). Ông Tessler bị Bộ Tư pháp Hoa kỳ kết tội vào năm ngoái và đòi dẫn độ sang Mỹ. Đồng nghiệp của Tessler là ông Wojciech Chodan, cựu Phó chủ tịch của chi nhánh KBR tại Anh quốc thì bị dẫn độ sang Mỹ vào tuần trước. Hôm 6.12, Bộ Tư Pháp Hoa kỳ cho biết ông đã nhận tội vi phạm Luật Tham nhũng Nước ngoài (Foreign Corrupt Practices Act, FCPA), lên đến 5 năm tù.

Vì ngoài tư pháp Nigeria, tư pháp Mỹ và nhiều quốc gia khác có công ty dính líu đến chuyện làm ăn thậm thụt này cũng đang có các cuộc điều tra riêng. CT Pháp Technip trong chuyện này đã nhận nộp phạt 240 triệu và chịu sự giám sát trong hai năm. Năm 2009, KBR đã nhận tội khi trao 180 triệu tiền hối lộ cho một CT môi giới Nhật bản và nộp phạt 402 triệu, chịu sự giám sát độc lập trong ba năm. Ngoài ra KBR còn nhìn nhận “thông tin” là các lãnh đạo cũ của CT đã thông đồng với các CT khác trong việc đấu thầu gian nhưng tội danh này được Bộ Tư pháp không truy tố. Cựu TGĐ Albert Stanley của KBR, người được ông Cheney bổ nhiệm vào chức vụ này (KBR lúc đó là CT trực thuộc Halliburton do Cheney đứng đầu) vào năm 2008 cũng đã nhận tội vi phạm FCPA. Ông có thể bị 11 năm tù và tịch thu 11 triệu USD tài sản bất chánh. Theo lời khai của đương sự, ông bắt đầu đút lót chính quyền Nigeria vào năm 1995, lúc ông Cheney lên làm TGĐ Halliburton.

Dưới thời TGĐ Cheney, Halliburton cũng bị bắt phạt về tội kế toán mập mờ, giảm lỗ và tăng lời bằng thủ thuật kế toán trên sổ sách để cổ phần chứng khoán tăng giá trên thị trường. Năm 2000, phần cổ phiếu Halliburton của ông Cheney bán ra đúng lúc trước khi sụt giá mang về cho ông 35 triệu USD.

Đơn xin dẫn độ cựu PTT Cheney sẽ đặt chính quyền Mỹ vào thế nhức đầu. Cơ quan Interpol hiện do ông Roland Noble là một người Mỹ lãnh đạo, bác đơn truy nã thì cũng kẹt mà chẳng lẽ lại tống giam Dick Cheney vào cùng một khám với lại Julian Assange? Câu hỏi của phát ngôn nhân của WikiLeaks hẳn sẽ là, 180 triệu USD thì múa được bao nhiêu bao cao su.

© Đỗ Kh.

Tinh thần Đại Việt

10 phản hồi

Bài viết này là hàng ế, BBC, Vietnamnet đều không hồi âm… hic… dạo này viết xuống tay quá :-(

—————————————————————————–

Không rõ có ai đã từng tự hỏi từ bao giờ và tại sao đa số người Việt đều cho rằng Việt Nam là một nước nhỏ, thậm chí là nhỏ và yếu. Buổi đầu hiến sử Việt Nam, năm 939, Ngô Quyền ít nhất đã hướng đến một quốc gia độc lập và lớn mạnh, đó phải chăng là lí do ông đặt tên Đại Việt cho vùng đất mình làm chủ? Để ý là diện tích Đại Việt của Ngô Quyền chỉ bằng khoảng một phần ba Việt Nam hiện nay.

 

Từ đó trở đi, quốc hiệu của các triều Đinh, Lý, Trần, Hồ, Lê đều có chữ Đại. Nhà Nguyễn chỉ sử dụng tên gọi Việt Nam từ năm 1802, đến 1838 vua Minh Mạng lại đổi thành Đại Nam. Nhìn rộng ra khu vực ta có Đại Hán, Đại Hàn (Hàn Quốc), Đại Hòa (tên khác của Nhật Bản), Đại Lý (quốc gia cổ của người thiểu số Hoa Nam đã bị diệt vong). Chữ Đại trên không xuất hiện ở các quốc gia Đông Nam Á, điều này khiến ta hình dung thêm một nghĩa nữa của chữ Đại là tôn từ trong khu vực Hán ngữ. Đại trong Đại Việt thể hiện lòng tự tôn của cả một dân tộc, cũng như người xưa tôn trọng ai thì gọi người ấy là Đại nhân.

 

***

 

Khi đã đánh mất lòng tự tôn của ông cha, của hàng ngàn năm lịch sử thì người ta còn lại gì ngoài sự tự ti? Sự tự ti đó có diện mạo như thế nào trong đời sống chính trị xã hội Việt Nam?

 

1. Nước Đại Việt hàng ngàn năm nay nằm cạnh Trung Quốc. Đó chỉ là sự tình cờ chứ không phải thiên mệnh. Thiên mệnh là sản phẩm của những đầu óc tự ti, tự bỉ. Nó thâm căn cố đế trong tiềm thức kẻ hèn nhát, nó chế ngự mọi quyết định của ý thức nơi họ. Rất ít người thấy phản cảm khi nghe lời rên rỉ bi ai: “Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu”. Tại sao không thể ngẩng cao đầu và sử dụng mệnh đề tương đương: “Một ngàn năm đánh đuổi giặc Tàu”. Con người chỉ là nô lệ khi họ dễ dàng chấp nhận đời sống nô lệ, mãi mãi đánh mất tự do khi họ xem tù ngục là tổ ấm.

 

2. Để hóa giải “thiên mệnh” ở bên cạnh Trung Hoa, xã hội Việt Nam có hai luồng ý kiến có vẻ trái chiều nhau: Người Việt Nam có gốc Hoa (vì dù gì cũng một ngàn năm nô lệ!) và ngược lại – Người Việt Nam đã di cư lên phía bắc lập nên nước Trung Hoa cổ (ta là bố nó!). Thực ra cả hai nhóm người chủ trương vấn đề này đều ở cùng tầm tư duy thị tộc bộ lạc, còn rơi rớt giữa thời hiện đại trong lề thói làng xã nông nghiệp và sự ganh đua giữa các dòng họ. Người ta lầm lẫn một cách vụng về khái niệm chủng tộc và dân tộc. Rõ ràng người Việt Nam và người Hoa Nam gần như cùng một chủng tộc nhưng thuộc về hai dân tộc khác nhau. Người Trung Quốc di cư sống nhiều đời tại Việt Nam chủ yếu là người Hoa nam, rất dễ dàng bị đồng hóa, đơn giản là vì họ không bước vào không gian của một chủng tộc khác. Có ý kiến cho rằng không nên chọn lãnh đạo Việt Nam nghi ngờ có gốc Hoa vì nguy cơ này nọ là hết sức ấu trĩ. Thử hỏi con cháu Trịnh Kiểm và Nguyễn Hoàng huyết thống tương giao, sao không bắt tay thân thiện hoặc nhường nhịn nhau, “bán nước” cho nhau để quốc gia tránh được binh đao máu lửa mấy trăm năm? Họ Nguyễn Tây Sơn có xem ruột rà máu mủ là gì không? Anh lên ngôi thì em cũng xưng vương, vua Thái Đức Nguyễn Nhạc phải lên vọng đài thành Quy Nhơn than khóc “Bản thị đồng căn sinh” thì Bình Định Vương Nguyễn Huệ mới lui quân.

 

3. Hội chứng “thiên mệnh” sẽ dẫn đến tình cảm yêu – ghét giữa đất nước Việt Nam và Trung Quốc trong quan hệ đối ngoại, đặc biệt ở những vấn đề còn tranh chấp. Trong dân chúng nó sinh ra hiện tượng “bài Hoa”. Ở chính trường nó gây hoang mang, dè đặt, cảnh giác, từ mâu thuẫn biển đảo lan sang các lĩnh vực khác. Người Việt Nam cần tận dụng lợi thế ở cạnh Trung Quốc đang phát triển như vũ bão, hơn là thổi phồng nó lên thành con ngáo ộp rồi bất lực ngóng chờ vận may. Nguy cơ hay cơ hội, phụ thuộc vào góc nhìn chủ quan có sáng suốt và lành mạnh hay không.

 

Trên bàn cờ thế giới, bênh vực kẻ yếu người ta gọi là đạo đức. Nếu không đủ mạnh mẽ, đầu tiên là ở ý chí, thì chắc chắn sẽ chỉ nhận được hàng mớ đạo đức giả mà thôi. Ví dụ gần đây nhất là những gì diễn ra tại Gruzia nửa cuối năm 2008.

 

Ở mức độ hiểu biết hạn chế nhất về lịch sử Trung Quốc mấy ngàn năm nay, cũng nên tin rằng lãnh đạo của họ đã chủ động và cân nhắc rất kỹ lưỡng mỗi lần đưa ra một động thái lãnh thổ với các lân bang. Chúng luôn nằm trong tổng thể trọn gói chính sách chính trị lớn và hoàn chỉnh, chứ không bao giờ đơn giản là ngẫu hứng đơn độc. Đôi khi thất bại ở mắt xích nào đó lại chính là cái người ta mong muốn. Có đủ tự tin mới khó bị cuốn vào tâm điểm ảo và dễ dàng hóa giải thiên la địa võng.

 

***

 

Hàng ngàn năm lịch sử, hơn ba trăm ngàn cây số vuông lục địa, hàng triệu cây số vuông biển đảo, gần chín mươi triệu khối óc, Việt Nam dứt khoát không phải là một nước nhỏ trên bản đồ thế giới.  Tâm thế ấy phải được hoàn nguyên trong tinh thần Đại Việt truyền thống. Nó sẽ là bục lấy đà, là đôi cánh đưa dân tộc Việt Nam tiến về phía trước.

Bài viết cũ hơn

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 26 other followers