Tủ sách miễn phí cho mọi người

3 phản hồi

Tôi là một trong những nhà văn đầu tiên ở Việt Nam chia sẻ tác phẩm miễn phí trên mạng. Từ năm 2001, tiểu thuyết “Miền cổ tích hoang hư” đã có mặt ở Việt Nam Thư Quán. Bản Miền Cổ Tích Hoang Hư mà mọi người thấy hiện nay là version 2, lưu từ năm 2004.

Thật tình khi viết xong bất cứ thứ gì, tôi đều muốn nó được xuất bản theo kiểu chính thống. Đó cũng là cách tôi hy vọng tác phẩm của mình được đánh giá khách quan hay-dở, trước tiên qua khâu biên tập. Tôi đã may mắn có hai quyển sách được hai nhà xuất bản ở Việt Nam ấn hành.

1. Một cách tiếp cận những vấn đề cổ sử Việt Nam – NXB Lao Động 2007.

2. Hận lãng bạc – Tiểu thuyết lịch sử – NXB Văn Học 2011.

Song ước ao lớn nhất của tôi là sống được bằng sở thích của mình. Ước ao ấy cho đến lúc này, phải nghiêm túc nhận định là không tưởng, với bất cứ nhà văn Việt Nam nào.

Do đó từ nay tôi quyết định sẽ tự xuất bản các tác phẩm đã và đang viết của mình dưới hình thức ebook miễn phí. Trong khoảng 5 đến 10 năm trước mắt, tôi tạm xem văn chương là một sở thích ít tốn kém để theo đuổi, ngoài công việc mưu sinh thường nhật.

Và đây là quyển sách đầu tiên tôi gửi đến tất cả mọi người:

Tập truyện ngắn – Con Rồng Chữ

(Do sử dụng máy chủ miễn phí, link này sẽ mất trong vòng khoảng 30 ngày. Tuy nhiên 30 ngày là quá đủ cho rất nhiều trang truyện miễn phí và có thu phí copy về lưu giữ. Nếu ai không download được, xin liên lạc trực tiếp với tôi hoặc bác google :-) )

Ra mắt tiểu thuyết Hận Lãng Bạc

6 phản hồi

An Nam viễn cống vẹt hồng

4 phản hồi

VẸT ĐỎ

An Nam vừa cống vẹt hồng

Tiếng người nhẫn nhục, màu lông hoa đào

Văn chương thế mới tự hào

Muôn năm biết đến khi nào tự do?

—————————

Phần dưới đây copy từ blog Nguyễn Xuân Diện:

HỒNG ANH VŨ

Bạch Cư Dị

紅鸚鵡

安南遠進紅鸚鵡
色似桃花語似人
文章辯慧皆如此
籠檻何年出得身

Phiên âm: HỒNG ANH VŨ

An Nam viễn tiến hồng anh vũ
Sắc tự đào hoa, ngữ tự nhân.
Văn chương biện tuệ giai như thử,
Lung giám hà niên xuất đắc thân!

Dịch nghĩa: CHIM VẸT ĐỎ

Nước An Nam xa xôi vừa dâng chim vẹt đỏ,
Màu lông tựa hoa đào, tiếng giống tiếng người.
Văn chương và phát ngôn biện luận nếu cũng như thế,
Vậy đến năm nào mới thoát khỏi kiếp chim lồng!

Entry tất niên

7 phản hồi

Năm nay tôi không gửi truyện hoặc bất cứ bài báo nào cho các báo tết. Nhưng thật buồn cười, giống như hai năm trước, bút danh của tôi lại được dùng, làm niềm vui của bạn này không trọn vẹn. Đây là đoạn văn đính chính của BBT báo Văn Nghệ Trẻ: “Triều cường (Nguyễn Anh Vũ) – do sơ xuất biên tập nên tác giả bị nhầm trên báo là Trương Thái Du. Thành thật xin lỗi các tác giả và bạn đọc”.

Tình thực, tôi cũng có một truyện 100 chữ mang tên Triều Cường nhưng chưa hề gửi báo. Thậm chí một trang web văn học khi nhận bản thảo toàn bộ truyện ngắn của tôi đã email thắc mắc rằng hình như file Triều Cường bị lỗi, mất hết chữ. Không hiểu sao BTV Văn Nghệ Trẻ lại có thể nhầm lẫn được? Tại vì tôi hay ghi lại địa danh Thảo Điền dưới các văn bản của mình chăng? Triều Cường của Nguyễn Anh Vũ cũng nói về Thảo Điền. Thậm chí năm ngoái, nhà thơ Dạ Thảo Phương còn đưa địa danh Thảo Điền thành bút danh của tôi trong một bài viết trên báo tết nhà bạn. Mãi gần một năm sau bạn ấy còn xin lỗi, làm tôi ái ngại quá.

Hôm nay, mọi công việc cũ đã khép lại, tất bật cuối năm đã qua đi, có chút thời gian thư thả, xin post tặng các bạn hai truyện cùng tên Triều Cường.Truyện của tôi ngắn hơn, xin phép để lên trên, chứ không có ý gì.

Kính chúc các bạn đọc blog tôi một năm mới an khang – thịnh vượng và như ý.

———————-

Triều cường

Đường đi thành dòng sông. Linh xắn quần toan bước tới nhặt bọc rác nhà ai bị sóng lôi ra, vật vờ giữa hẻm.

- Vào ngay – Mẹ Linh thét lên

- Con muốn làm một việc tốt để sáng mai tả lại trong giờ Tập làm văn.

- Hãy tưởng tượng cho khéo và đem chúng vào vở!

- Cô giáo bảo thế là giả dối.

- Cấm tiệt đấy – Mẹ Linh chuyển giọng, gần như âu yếm – Nước cống trào lên hôi thối thế này, mất vệ sinh lắm con ơi.

T.T.Du

Thảo Điền 11.2006

———————-

Triều cường

(Nuyễn Anh Vũ. 2008)

Thảo Điền.

Chắc trước đây, khu này là cái ruộng ngập cỏ. Tôi làm gì ở giữa ruộng cỏ giờ này? Không thấy ruộng, cũng chẳng thấy cỏ đâu. Chỉ loe nghoe dưới giàn hoa vàng hoe trước tiệm cắt tóc (chút nữa, lúc hớt tóc, hỏi mới biết là hoa Huỳnh anh) vài cọng cỏ “mần trầu”. Quê tôi gọi “mần trầu”, không biết dân đây gọi là gì(?). Khác lắm, xa lạ lắm! Nơi này cách bến tàu hỏa cả chục cây số và cách nhà tôi mấy chục giờ xuỳnh xuỵch đường sắt hoặc tương đương sáu bảy bữa cơm tù.

Tôi xuống tàu từ sáng và trả bốn chục ngàn tiền xe ôm để tới đây và loanh quanh tới giờ. Tôi làm gì ở đây hả tôi ơi? Không ai biết em cả, không ai hết! Thảo Điền là thế này đây với ngút ngàn biệt thự lẫn ổ chuột lợp lá dừa nước. À, em ơi, anh biết cây dừa nước thế nào rồi nhé, trước cứ đố nhau mãi. Lúc nãy, qua cầu Sài Gòn rồi vòng xuống dưới anh thấy cái lạch nước đen ngòm với vài bụi vút xanh những tàu lá dừa nước cao năm sáu mét. Mát rượi và êm đềm. Thảo nào, người ngoài mình thích vào đây thế. Quanh năm nắng ấm, chẳng phải lo áo rét mỗi khi gió mùa Đông Bắc.

Tìm mãi cũng thấy trường VH của em. Giờ đang nghỉ hè, chỉ thấy lác đác vài người. Tôi hỏi, mà chẳng ai biết em cả, không ai hết. Hỏi nữa thì người ta bảo chiều nay hình như có lớp Thanh nhạc thi lại. Chắc sẽ có em trong số đó. Tôi sẽ đợi, tôi linh cảm thấy em chỉ ở quanh đâu đây thôi. Em bảo hè sẽ không về vì còn phải học trả nợ và đi làm thêm. Thật vậy hay em không đủ tiền về? Thật vậy hay có chuyện gì khác mà gần hai tháng nay không thấy tin gì của em? Không điện thoại, không e-mail, không gì hết.

Tôi gọi một phần cơm ở một trong dãy hàng ăn đối diện cổng trường và mang ra bàn ngoài vỉa hè vừa ăn vừa dán mắt vào cánh cổng đó. Thức ăn nguội te, nấu nướng không rõ khẩu vị vùng nào, nhưng quán cũng đông, khách ăn nói giọng đủ nơi, chủ yếu là người Trung và người Bắc. Có lẽ em cũng thường ăn trưa ở hàng này, có lẽ em cũng từng dùng đôi đũa này, ghé miệng vào cái tô này húp canh…

Con bé chạy bàn hỏi tôi bằng cái giọng vùng Duyên Hải rằng tôi tìm ai à. Tôi bảo ừ và hỏi xem quán có rượu gì. Nó mang cho tôi một chai nhờ nhờ bảo: chuối hột, dân đây hay uống. Dân đây? Dân đây tứ xứ. Lúc tôi hỏi thăm ở bên khu biệt thự, có chị ô-sin bảo rằng khu này toàn người Bắc mình vào thôi nhưng không biết em và cũng không biết cái địa chỉ ngoắt ngoéo của em…

Hai cái xe máy dừng trước cửa, ba đứa thanh niên, hai trai một gái tóc vàng như rơm. Và tưng bừng, chương trình nghệ thuật bắt đầu. Từ Lý Hải tới Cẩm Ly, vừa Kiếp đỏ đen lại đột ngột Công chúa bong bóng. Ban nhạc hát và minh họa hip-hop nhiệt tình rồi thay nhau mời mua kẹo. Hỏi kẹo gì thì ra kẹo bột, ngàn một cái. Kết thúc chương trình, ban nhạc xà vào quán gọi cơm đĩa. Đứa con gái mặc cái quần ngắn lòi mông ra ngoài nói gì đó không rõ lắm nhưng làm tôi giật mình. Kiểu “r”, “s” như thế chỉ có ở quê tôi. Tôi nhìn kỹ thì không thấy quen. Hai thằng kia thì thấy quen quen, hỏi thì bảo là người ở đây…

Tôi bắt đầu ngấm cái thứ rượu chuối hột nhờn nhợn đó thì thấy ướt chân, cúi xuống nhìn. Nước từ đâu dềnh lên ngập cả vỉa hè và lan gần kín đường. Trời không mưa mà nước đâu ra thế nhỉ? Con bé chạy bàn cười bảo triều cường đấy, tháng này nước lên sớm. Hỏi ở đây lâu chưa mà biết, nó bảo mấy tháng thôi, trước nó làm bên Thủ Đức cơ nhưng muốn sống ở đâu thì mau mau mà thuộc mà quen ở đó. Liệu em đã quen được chưa?

Tôi nhìn vào cánh cửa kính thấy mặt mũi, tóc tai mình phờ phạc quá. Ngó chếch sang kia thấy có tấm biển “Hớt tóc kiểu 25 ngàn, có khuyến mại”, tôi xắn quần bì bõm lội sang. Thằng thợ cắt tóc nhũn nhẽo từ quần áo, dáng đi đến giọng nói. Cái giọng nửa Hải Phòng nửa Cần Thơ nửa lơ mơ Việt kiều bảo để nó xì-tai-lít cho kiểu đầu mới vì nó là nhà tạo mẫu tóc “đoàng hoàng” chỉ chưa nổi tiếng và chưa có tiền mở tiệm ở quận Nhất thôi. Em cũng bảo em là ca sĩ rồi chỉ chưa gặp được bầu giỏi thôi. Chắc hè này em sẽ đi hát tụ điểm. Trong này nhiều tụ điểm lắm mà. Trong này nhiều cơ hội, cơ may lắm mà. Thằng thợ hỏi có nhuộm nhé, tôi giãy lên bảo cắt chân phương bình thường thôi, nó bĩu môi “sax” một cái.

Nó cắt cũng đẹp thật. Trong gương, cái mặt tôi đen đúa lại đang đỏ lựng vì rượu chuối hột cũng sáng sủa hơn hẳn. Cắt xong nó mời vào giường gội. Tôi bảo không gội đâu. Nó nói khuyến mại ấy mà vì mùa này ế. Rẻ thật, thấy có chút dễ chịu ve vuốt tâm hồn. Tôi nằm ngả ra giường gội, nó phủ cái khăn ướt lên mặt tôi. Tôi hỏi xì-tai-lít kiêm thợ gội luôn à, nó bảo tưởng tôi thích nó thì nó sẽ gội cho còn nếu không thì để gọi thợ, rồi nguẩy đi.

Cái khăn ướt làm mặt tôi giãn ra, mắt thì díu lại, chỉ thấy lướt qua chỗ khăn hé một cái eo hở cao. Nước xả. Bàn tay mềm mại nào đó lùa nhẹ vào chân tóc. Mùi dầu gội. . . Tôi thiếp đi, mộng mị linh tinh.

Trong mơ, tôi thấy tôi sống chung với em ở chính khu này trong một cái nhà lợp lá dừa. Tôi lái taxi và tối tối đưa em đi hát tụ điểm. Đêm về nấu mì tôm cho nhau ăn như hồi lên Hà Nội ôn thi. Có lúc gặp việc gì đó em khóc, tôi khóc cứ tu tu như khi trượt đại học. Có lúc lạ hề hề cười an ủi đen đủi như thi trượt rồi thì về quê làm ruộng tiếp hoặc lên thành phố kiếm việc gì đó làm cũng vui chán đi ấy chứ. Có lúc tôi mơ đưa em đi mua sắm. Mua nhiều lắm. Mà ở trong này nhưng cửa hiệu lại giống y như Hàng Ngang, Hàng Đào ở Hà Nội. À ừ. Hồi mới lên, có lần tôi và em đi qua mấy phố ấy. Em cứ hít hà mê đắm những quần những áo, cánh sen, nõn chuối, đăng-ten, kim tuyến lóng la lóng lánh trên hàng hóa ngập trời Thủ Đô. Ngay lập tức cả hai nhớ như in tên mấy con phố đăng-ten kim tuyến đó chẳng biết ghi nhớ để hẹn ngày “rửa hận” hay lưu giữ cảnh quan đẹp hiếm gặp trong đời. . .

Trong mơ, tôi thấy cái xe taxi mình lái bị trâu húc thủng một lỗ to tướng trên kính xe. Xuống cãi nhau với thằng chăn trâu thì thấy trâu nó đã húc thủng cả lốp. Bèn bắt đền. Nó nhồi rạ cho lốp xe căng trở lại và lấy giấy báo bồi vào kính xe. Bồi như bồi giấy diều, bồi như bồi hình nhân tháng Bảy. Bồi xong thì cái xe taxi cứ bay lên như diều. Tôi cứ vừa chạy theo vừa gào thét gọi. . .

Trong mơ, tôi lại làm thơ. Và em cứ cười mãi. Khuôn mặt em rực rỡ và biến ảo. Còn tôi, tôi cứ soi vào đôi mắt em mãi, mặc kệ mọi thứ cuồn cuộn, xô đẩy, va đập, cào xé xung quanh. . .

Một ngày trong mơ, soi mình trong đôi mắt ấy, tôi chỉ thấy một màu nhờ đục và hình ảnh tôi trong đó biến dạng không nhận ra nổi. Thế nào nhỉ? Khuôn mặt tôi giống hệt lão xe ôm chở tôi tới đây tìm em, tóc thì như thằng bán kẹo kéo, vàng như rơm và mũi thì có cái khuyên giống thằng thợ hớt tóc. Tôi kinh hãi giật cái khuyên ra và chạy tới cái tiệm ấy. Vẫn “Hớt tóc kiểu 25 ngàn, có khuyến mại”. Xô cửa vào thì thấy thằng thợ đang mang khuôn mặt của tôi, rầu rĩ và đen đúa, tay cầm chai rượu chuối hột. Tôi gào lên đòi lại khuôn mặt và mái tóc của mình. Nó cắt và nhuộm đen tóc cho tôi xong và đẩy tôi nằm xuống giường gội rồi phủ cái khăn mặt ướt lên như đậy mặt người chết. Tôi thấy mình nằm rất lâu tưởng như đủ năm để cải táng. Rồi mãi cũng có một bàn tay nào đó rờ vào đầu tôi. . .

Cái khăn mặt được bỏ ra thì nước đã xả thẳng xuống mặt tôi. Một cái bụng dưới đàn bà nào đó tì vào bả vai tôi. Và một giọng nói. Trời! Giọng của em. “Anh tìm gì ở đây?”. Qua làn nước tôi thấy loang loáng khuôn mặt em. Đúng em rồi, em đang gội đầu cho tôi. Sao lại thế? Sao em lại ở đây? Rồi bộ ngực em hạ xuống người tôi nặng như núi làm tôi nghẹt thở. Đôi môi son mọng tía nhếch lên. Cái lưỡi lè thượt ra lướt vào cổ tôi. Và em cười. “Bất ngờ không? Cho thỏa nhớ mong nhé!”. Và em lại gội đầu cho tôi. Móng tay bén sắc lướt nhát nào nhát đó như cào ra từng mảng da đầu mà tôi không có cảm giác gì cả. Cứ nằm cứng đờ, mọi vùng vẫy đều vô ích. . .

Tôi nhỏm dậy được. Người sũng mồ hôi như vừa đi đánh dậm về. Tôi lao ra ngoài. Thằng thợ giữ tôi lại. Tôi dúi tiền trả nó. Nó đưa tôi xem cái điện thoại. Trên màn hình là cái clip sex V.A với tiếng rên rú. Con cái thỏa mãn, rũ rượi hất mái tóc lên. Trời! Em! Đôi môi đó là em! Tôi hét lên và chạy ra đường. Xung quanh mênh mông nước. Tôi cứ chạy mãi. “Anh tìm ai à?”. Con bé chạy bàn ở quán ăn gọi tôi. Cái giọng nói ấy, cái giọng nói của em. Một tràng cười rùng rợn. Ôi, con bé bán kẹo kéo, nó nháy mắt với tôi bằng đôi mắt của em và cặp mông lòi một nửa khỏi quần cũng là của em nốt. Sao tôi không thoát ra khỏi cơn ác mộng này? Tôi kiệt sức. Em ơi!

Tôi quỵ xuống, cố vỗ thứ nước đen ngòm ấy lên mặt, mong sẽ tỉnh lại.

Nước sộc vào mũi làm tôi sặc sụa, ho vật vã. Và hình như tôi đã tỉnh dậy được, đi như vô thức ra ngoài.

Cửa mở.

Hé mắt.

Chói lóa.

Trắng xóa.

Chắc đây không còn là mơ nữa.

Nước đã rút. Mặt đường và vỉa hè bắt đầu khô và thấy bám bên trên một lớp bùn xám bạc. Lớp bùn mỏng đó đang tan ra, bay lên thành bụi dưới bánh xe và chân người. Lại gặp con bé chạy quán, nó đang xách túi quần áo, cười toe. Hỏi triều cường rút nhanh thế, nó bảo lên lại rút, đến rồi đi như cơm bữa ấy mà và khoe giờ sang quận Bảy làm, nghe nói chỗ ấy cũng nhiều dân các nơi đến, vui và dễ sống lắm. Trong này dễ quen, dễ sống. . .

Còn em?

Còn tôi?

Giờ, nhất định tôi phải tìm được em. . .

Có tiếng người: “Anh tìm ai à?”. Giọng người trong này mà nghe như quen lắm.

. . .

(NAV. 2008)

Truyện ngắn: Cặp truyện ngắn sinh đôi

1 phản hồi

1. Hắn và anh

“Anh từ đâu đến…” Tôi hỏi hắn. Có vẻ ban đầu tôi định nói “Anh từ đâu đến, hay chỉ tình cờ đi qua đời em”. Do ngôn từ xắp xếp vừa xong, tôi đã nhận ra độ “sến” hơi nặng nên bỏ lửng. Phần ngập ngừng nén lại ong ong trong đầu, như thể tôi đang tự hỏi mình.

“Anh từ biển” – Hắn nói với một chút trầm ngâm.

Biển chiều nhiều mây. Sóng bạc đầu đuổi nhau. Một chiếc thuyền đánh cá nhỏ cắm sào nghỉ ngơi cuối tầm mắt. Nó không quá bé để ta ví von như xác lá dật dờ trên mặt nước, không quá lớn để thành chiếc võng thư nhàn đang đong đưa giữa bầu trời.

“Em không tin?” – Hắn cười vang rồi giơ một bàn tay ra hiệu hãy chờ. Hắn đi về phía biển, đi sâu vào biển. Hắn biến mất khỏi ánh mắt tôi chừng bốn mươi lăm giây, bằng chiều dài hơi lặn của một người bình thường. Vọt khỏi mặt nước, hắn ào chạy đến tôi. Tôi bật ngửa ra cát vì bị hắn dụi cái đầu ướt mèm vào ngực, vào bụng. Tôi nhột nên kéo khuôn mặt hắn lên. Nụ hôn mằn mặn. Hắn thì thào “Anh yêu em biết chừng nào!”. Thế rồi hắn động cỡn, bế xốc tôi, vừa chạy dọc bãi biển vắng vừa gào thét “Anh yêu em… Anh yêu em…”.

Lúc ấy tôi tin đúng là hắn đến từ biển. Biển xa mà núi thì gần. Nghịch lý thị giác ấy tôi cũng biết. Tầm nhìn xa trên biển chỉ hơn mười cây số nhưng cách Vũng Tàu năm mươi kilomet bạn đã thấy núi ở bên cạnh.

***

Đêm xuống rất nhanh. Hàng dương sâm sẫm. Những chớp đèn ngoài khơi, xa hút như sao trời. Lâu lâu mới có một con tàu lớn băng ngang. Hắn chỉ cho tôi đèn mạn màu xanh và đỏ, đèn cột, đèn mũi… Hắn dẫn giải tỉ mỉ cách nhìn đèn để biết hướng tàu chạy.

Sương bắt đầu xuống, tôi ớn lạnh khi thì thầm với hắn rằng hắn sẽ bỏ chạy một mình nếu cướp xuất hiện chứ. Hắn cười toáng lên. Hắn bảo tôi đừng bao giờ đặt những câu hỏi đã có sẵn trả lời. Hắn kể đêm Noel nọ, đứa em út hắn bị dí dao trên cầu Sài Gòn. Chú chàng nhanh tay rút chìa khóa xe máy và ù té ngay, mặc cô bồ lóng ngóng chưa biết xử trí thế nào. Hiện nay cô gái kia đã là em dâu hắn. Hắn bồi thêm chuyện thứ hai: Bạn trai hắn dẫn người yêu vào rừng thông Đồ Sơn mùa đông. Chưa bi bô xong tình huống giả định múa võ cứu người đẹp thì ma cô đến. Cặp tình nhân đành líu ríu lộn hết túi áo túi quần mời chúng lấy tiền và năn nỉ xin lại giấy tờ tùy thân. Đôi ấy cuối cùng cũng hạnh phúc và thành đạt.

Mặc hắn tránh né, tôi vẫn muốn truy bằng được cách hắn định xử trí. Hắn bảo trong tình huống ấy tôi phải bình tĩnh, hắn sẽ lôi kéo sự chú ý của bọn lưu manh để tôi bỏ chạy trước. Nhất thiết mỗi người một phía, la hét cầu cứu liên tục…

Hắn tỉnh táo quá. Tỉnh táo như một triết gia. Tôi biết đêm nay nàng trinh nữ tôi không có gì để lo, dẫu phải dùng tay hắn làm gối trong ngôi nhà rông chúng tôi thuê cạnh biển.

Tôi rúc vào lòng hắn. Sóng ngoài kia rì rào mãi bản tình ca dang dở. Hắn cũng không ngủ. Gần sáng hắn đoán gió chắc đang đổi hướng. Biển êm. Hắn bảo hắn nghe được hạ âm tưng tức của sóng lừng sắp hình thành.

Tôi bất ngờ có cảm giác an toàn như từng ở bên anh. Tôi biết hắn hơn anh ở chỗ đã làm tôi rung động. Tôi trèo lên người hắn, hôn từ mắt xuống môi, xuống cổ. Hắn luồn tay qua áo ngủ xoa lưng tôi, thì thào những lời yêu lịm ngọt.

“Anh sẽ suốt đời cho em cảm giác an toàn như thế này nhé” – Tôi gần như van xin hắn.

“Anh không phải một vị thánh. Anh từng trải và kiềm chế được tính dục vì như em biết anh đã một lần đổ vỡ” – Giọng hắn đều đều – “Cái gì của anh sẽ là của anh. Khi đến với em, anh cũng đâu mong gặp được một người con gái hoàn hảo”.

***

Về nhà sau chuyến đi chơi biển xa ấy, tôi bắt đầu mơ về một đêm tân hôn huyền diệu. Tôi viết tay tặng hắn một đoạn Truyện Kiều của Nguyễn Du:

Đã cho vào bậc bố kinh

Đạo tòng phu lấy chữ trinh làm đầu

Ra tuồng trên bộc trong dâu

Những con người ấy ai cầu làm chi

Phải điều ăn xổi ở thì

Tiết trăm năm nỡ bỏ đi một ngày

Gẫm duyên kỳ ngộ xưa nay

Lứa đôi ai dễ đẹp tày Thôi – Trương.

Mây mưa đánh đổ đá vàng,

Quá chiều trước đã chán chường yến anh.

Trong khi tựa cánh liền cành,

Mà lòng rẻ rúng đã trình một bên.

Mái tây để lạnh hương nguyền,

Cho duyên đằm thắm ra duyên bẽ bàng.

Hắn cẩn thận kẹp tờ giấy học trò có kẻ ô ly nhạt vào giữa một quyển sách dầy chưng trong tủ. “Chính em sẽ làm khổ em thôi” – Tôi không hiểu hắn muốn nói gì.

Bên hắn tôi lại bất an. Càng bất an tôi càng muốn gần hắn. Tôi ngửi được và thích ngửi cái mùi đàn ông đặc trưng trên da thịt hắn. Nó chứa nam tính một cách rõ ràng, (lại) hơn anh. Nếu định nghĩa tình yêu là giá trị gì đó ngoài xác thịt thì tôi yêu anh chứ không hề yêu hắn. Anh đến với tôi khi tôi bắt đầu trở thành thiếu nữ. Bao nhiêu mùa xuân cứ trôi, anh vẫn chẳng vượt qua những nụ hôn thiếu lửa. Thiếu lửa, nhưng tôi chết cháy trong niềm khát khao trở thành đàn bà.

Rồi hắn xộc đến. Hắn là một con công trống lão luyện. Hắn biết tôi thích vũ điệu nào. Tôi kể về hắn cho anh nghe. Anh không chúc tôi hạnh phúc và cũng không muốn giật tôi trở lại vòng tay anh. Tôi cay đắng nhận ra anh là đàn ông nhưng không phải giống đực, ít nhất là ở ham muốn. Trong nền văn hóa của đất nước tôi, khi nói về giới tính, người ta nói về “giới tính xã hội” hơn là “giới tính sinh học”. Ngôn ngữ của chúng tôi rành mạch đến độ thiếu hụt, không có giống trung, không có giới tính thứ ba.

***

Một hôm tôi bảo với hắn từ nay thi thoảng tôi sẽ ngủ lại căn hộ độc thân một giường của hắn. Hắn mở tủ đưa tôi quyển sách dầy cộp kẹp giữ đoạn thơ Kiều. Hóa ra đây là tuyển tập các gương phụ nữ tiết liệt, nghĩa tháo, trung trinh, lay động muôn đời. Hơn nửa số truyện dịch từ sách Tàu. Có cả ảnh không ít miếu thờ, sắc phong triều đình nêu gương “trinh liệt nữ thần”. Hàng ngàn năm, biết bao nhiêu câu chuyện người ta cho là cảm động.

“Bây giờ em mới hiểu, không ít quyển sách nên bị đốt. Đốt sách chưa chắc là tội ác.” – Tôi cực đoan một cách độc địa.

Hắn bật nhạc. Dàn máy nhiều đèn chỉ thị, nút điều chỉnh nào cũng có đèn, bộ lọc tần số nhấp nháy hàng chục cột từ thấp đến cao. Căn phòng tối bỗng biến thành một góc trời đầy sao. Nhạc Văn Cao và Phạm Duy, những nét Đường thi đẹp mê hồn lấp lánh trong ca từ. Tôi không thích Trịnh Công Sơn của Sài Gòn ba trăm năm, dù hát thơ cũng là một nghệ thuật đáng trân trọng.

Tôi thực sự chưa hiểu tại sao mình chẳng chút e thẹn khi khỏa thân lần đầu tiên bên một người đàn ông. Vì màn đêm đồng lõa chăng? Tôi ôm hắn thật chặt. Chiếc linga căng đầy tự tôn, nóng rẫy áp vào đùi tôi. Ông Tứ Tượng từng lấy dương vật làm cầu tạm. Bà Nữ Oa đã sưởi ấm đoàn nhà trai rước dâu ướt lạnh bằng âm hộ của mình. Người Chăm xem sự hòa nhập giữa Yoni và Linga làm nên biểu tượng sáng tạo và sinh sôi của thần Siva, làm nên vẻ đẹp tôn giáo.

Hắn trốn chạy tôi và trốn chạy chính hắn. Hắn nghĩ chưa chắc chúng tôi sẽ gắn bó với nhau trọn đời. Hắn là người đốt lửa nhưng không muốn tôi biến thành thiêu thân? Hắn dùng một phạm trù đạo đức để chế ngự tự nhiên, trong khi tôi tự nhủ nếu hôm nay tôi không thành đàn bà thì hắn không phải người tôi tìm kiếm.

Đêm hẵng còn dài. Hơi thở của hắn không thể liền lạc. Nó ứa ra từ những kẽ nứt của thời gian và sự thinh lặng. Cẳng chân hắn giống cẳng chân tôi một cách kỳ lạ, như tôi và hắn là anh em ruột, như hắn chính là tôi và ngược lại.

Bỗng nhiên anh từ đâu nhảy xổ vào óc tôi. Anh nói hắn không phải là anh. Hắn chỉ là một phần mà tôi mong đợi ở anh. Muộn quá rồi. Hắn đã trườn lên người tôi. Vết đâm buốt óc. Bên dưới của kìm nén là cuồng nộ và mạnh bạo. Tôi cắn môi để khỏi bật khóc. Nước mắt rát đắng.

***

Và tất nhiên, cuối cùng tôi phải chia tay hắn. Tôi không thể lên giường với hắn và tưởng nhớ đến anh, mường tượng sự êm ái và nhẹ nhàng nếu anh là hắn.

Từ đó tôi thường tự giới thiệu với xã hội là tôi đã có một đời chồng. Tôi nhắc đến hắn làm gì. Tôi muốn nói về tôi. Tôi phát tín hiệu rõ ràng cho tất cả những quí ông mon men xung quanh mình. Có như vậy họ mới thôi suy già đoán non, ao ước, mong đợi nơi tôi một cô gái không khiếm khuyết, tối thiểu là ở khía cạnh bóng bẩy truyền thống.

Tôi không có lý do trách cứ hắn. Trong truyện ngắn này tôi bắt buộc phải gọi một trong hai nhân vật nam là hắn. Để tránh nhầm lẫn, đơn giản chỉ thế thôi. Bạn đọc đừng lần theo lối mòn, hãy thoát ra khỏi nhà tù khái niệm, hãy xem “hắn” là một danh từ chỉ ngôi thứ ba bình thường. Hoặc nếu không thích, bạn có thể thay “anh” bằng “hắn” và “hắn” bằng “anh” tại các ngữ cảnh gián tiếp, với vài thủ thuật vi tính văn bản. Tôi đã thử và thấy mạch truyện dịu đi rất nhiều. Ngôn ngữ đánh lừa chúng ta thâm sâu và hiểm độc như thế đấy.

2. Anh và hắn

“Anh từ đâu đến…” Tôi hỏi anh. Có vẻ ban đầu tôi định nói “Anh từ đâu đến, hay chỉ tình cờ đi qua đời em”. Do ngôn từ xắp xếp vừa xong, tôi đã nhận ra độ “sến” hơi nặng nên bỏ lửng. Phần ngập ngừng nén lại ong ong trong đầu, như thể tôi đang tự hỏi mình.

“Anh từ biển” – Anh nói với một chút trầm ngâm.

Biển chiều nhiều mây. Sóng bạc đầu đuổi nhau. Một chiếc thuyền đánh cá nhỏ cắm sào nghỉ ngơi cuối tầm mắt. Nó không quá bé để ta ví von như xác lá dật dờ trên mặt nước, không quá lớn để thành chiếc võng thư nhàn đang đong đưa giữa bầu trời.

“Em không tin?” – Anh cười vang rồi giơ một bàn tay ra hiệu hãy chờ. Anh đi về phía biển, đi sâu vào biển. Anh biến mất khỏi ánh mắt tôi chừng bốn mươi lăm giây, bằng chiều dài hơi lặn của một người bình thường. Vọt khỏi mặt nước, anh ào chạy đến tôi. Tôi bật ngửa ra cát vì bị anh dụi cái đầu ướt mèm vào ngực, vào bụng. Tôi nhột nên kéo khuôn mặt anh lên. Nụ hôn mằn mặn. Anh thì thào “Anh yêu em biết chừng nào!”. Thế rồi anh động cỡn, bế xốc tôi, vừa chạy dọc bãi biển vắng vừa gào thét “Anh yêu em… Anh yêu em…”.

Lúc ấy tôi tin đúng là anh đến từ biển. Biển xa mà núi thì gần. Nghịch lý thị giác ấy tôi cũng biết. Tầm nhìn xa trên biển chỉ hơn mười cây số nhưng cách Vũng Tàu năm mươi kilomet bạn đã thấy núi ở bên cạnh.

***

Đêm xuống rất nhanh. Hàng dương sâm sẫm. Những chớp đèn ngoài khơi, xa hút như sao trời. Lâu lâu mới có một con tàu lớn băng ngang. Anh chỉ cho tôi đèn mạn màu xanh và đỏ, đèn cột, đèn mũi… Anh dẫn giải tỉ mỉ cách nhìn đèn để biết hướng tàu chạy.

Sương bắt đầu xuống, tôi ớn lạnh khi thì thầm với anh rằng anh sẽ bỏ chạy một mình nếu cướp xuất hiện chứ. Anh cười toáng lên. Anh bảo tôi đừng bao giờ đặt những câu hỏi đã có sẵn trả lời. Anh kể đêm Noel nọ, đứa em út anh bị dí dao trên cầu Sài Gòn. Chú chàng nhanh tay rút chìa khóa xe máy và ù té ngay, mặc cô bồ lóng ngóng chưa biết xử trí thế nào. Hiện nay cô gái kia đã là em dâu anh. Anh bồi thêm chuyện thứ hai: Bạn trai anh dẫn người yêu vào rừng thông Đồ Sơn mùa đông. Chưa bi bô xong tình huống giả định múa võ cứu người đẹp thì ma cô đến. Cặp tình nhân đành líu ríu lộn hết túi áo túi quần mời chúng lấy tiền và năn nỉ xin lại giấy tờ tùy thân. Đôi ấy cuối cùng cũng hạnh phúc và thành đạt.

Mặc anh tránh né, tôi vẫn muốn truy bằng được cách anh định xử trí. Anh bảo trong tình huống ấy tôi phải bình tĩnh, anh sẽ lôi kéo sự chú ý của bọn lưu manh để tôi bỏ chạy trước. Nhất thiết mỗi người một phía, la hét cầu cứu liên tục…

Anh tỉnh táo quá. Tỉnh táo như một triết gia. Tôi biết đêm nay nàng trinh nữ tôi không có gì để lo, dẫu phải dùng tay anh làm gối trong ngôi nhà rông chúng tôi thuê cạnh biển.

Tôi rúc vào lòng anh. Sóng ngoài kia rì rào mãi bản tình ca dang dở. Anh cũng không ngủ. Gần sáng anh đoán gió chắc đang đổi hướng. Biển êm. Anh bảo anh nghe được hạ âm tưng tức của sóng lừng sắp hình thành.

Tôi bất ngờ có cảm giác an toàn như từng ở bên hắn. Tôi biết anh hơn hắn ở chỗ đã làm tôi rung động. Tôi trèo lên người anh, hôn từ mắt xuống môi, xuống cổ. Anh luồn tay qua áo ngủ xoa lưng tôi, thì thào những lời yêu lịm ngọt.

“Anh sẽ suốt đời cho em cảm giác an toàn như thế này nhé” – Tôi gần như van xin anh.

“Anh không phải một vị thánh. Anh từng trải và kiềm chế được tính dục vì như em biết anh đã một lần đổ vỡ” – Giọng anh đều đều – “Cái gì của anh sẽ là của anh. Khi đến với em, anh cũng đâu mong gặp được một người con gái hoàn hảo”.

***

Về nhà sau chuyến đi chơi biển xa ấy, tôi bắt đầu mơ về một đêm tân hôn huyền diệu. Tôi viết tay tặng anh một đoạn Truyện Kiều của Nguyễn Du:

Đã cho vào bậc bố kinh

Đạo tòng phu lấy chữ trinh làm đầu

Ra tuồng trên bộc trong dâu

Những con người ấy ai cầu làm chi

Phải điều ăn xổi ở thì

Tiết trăm năm nỡ bỏ đi một ngày

Gẫm duyên kỳ ngộ xưa nay

Lứa đôi ai dễ đẹp tày Thôi – Trương.

Mây mưa đánh đổ đá vàng,

Quá chiều trước đã chán chường yến anh.

Trong khi tựa cánh liền cành,

Mà lòng rẻ rúng đã trình một bên.

Mái tây để lạnh hương nguyền,

Cho duyên đằm thắm ra duyên bẽ bàng.

Anh cẩn thận kẹp tờ giấy học trò có kẻ ô ly nhạt vào giữa một quyển sách dầy chưng trong tủ. “Chính em sẽ làm khổ em thôi” – Tôi không hiểu anh muốn nói gì.

Bên anh tôi lại bất an. Càng bất an tôi càng muốn gần anh. Tôi ngửi được và thích ngửi cái mùi đàn ông đặc trưng trên da thịt anh. Nó chứa nam tính một cách rõ ràng, (lại) hơn hắn. Nếu định nghĩa tình yêu là giá trị gì đó ngoài xác thịt thì tôi yêu hắn chứ không hề yêu anh. Hắn đến với tôi khi tôi bắt đầu trở thành thiếu nữ. Bao nhiêu mùa xuân cứ trôi, hắn vẫn chẳng vượt qua những nụ hôn thiếu lửa. Thiếu lửa, nhưng tôi chết cháy trong niềm khát khao trở thành đàn bà.

Rồi anh xộc đến. Anh là một con công trống lão luyện. Anh biết tôi thích vũ điệu nào. Tôi kể về anh cho hắn nghe. Hắn không chúc tôi hạnh phúc và cũng không muốn giật tôi trở lại vòng tay hắn. Tôi cay đắng nhận ra hắn là đàn ông nhưng không phải giống đực, ít nhất là ở ham muốn. Trong nền văn hóa của đất nước tôi, khi nói về giới tính, người ta nói về “giới tính xã hội” hơn là “giới tính sinh học”. Ngôn ngữ của chúng tôi rành mạch đến độ thiếu hụt, không có giống trung, không có giới tính thứ ba.

***

Một hôm tôi bảo với anh từ nay thi thoảng tôi sẽ ngủ lại căn hộ độc thân một giường của anh. Anh mở tủ đưa tôi quyển sách dầy cộp kẹp giữ đoạn thơ Kiều. Hóa ra đây là tuyển tập các gương phụ nữ tiết liệt, nghĩa tháo, trung trinh, lay động muôn đời. Hơn nửa số truyện dịch từ sách Tàu. Có cả ảnh không ít miếu thờ, sắc phong triều đình nêu gương “trinh liệt nữ thần”. Hàng ngàn năm, biết bao nhiêu câu chuyện người ta cho là cảm động.

“Bây giờ em mới hiểu, không ít quyển sách nên bị đốt. Đốt sách chưa chắc là tội ác.” – Tôi cực đoan một cách độc địa.

Anh bật nhạc. Dàn máy nhiều đèn chỉ thị, nút điều chỉnh nào cũng có đèn, bộ lọc tần số nhấp nháy hàng chục cột từ thấp đến cao. Căn phòng tối bỗng biến thành một góc trời đầy sao. Nhạc Văn Cao và Phạm Duy, những nét Đường thi đẹp mê hồn lấp lánh trong ca từ. Tôi không thích Trịnh Công Sơn của Sài Gòn ba trăm năm, dù hát thơ cũng là một nghệ thuật đáng trân trọng.

Tôi thực sự chưa hiểu tại sao mình chẳng chút e thẹn khi khỏa thân lần đầu tiên bên một người đàn ông. Vì màn đêm đồng lõa chăng? Tôi ôm anh thật chặt. Chiếc linga căng đầy tự tôn, nóng rẫy áp vào đùi tôi. Ông Tứ Tượng từng lấy dương vật làm cầu tạm. Bà Nữ Oa đã sưởi ấm đoàn nhà trai rước dâu ướt lạnh bằng âm hộ của mình. Người Chăm xem sự hòa nhập giữa Yoni và Linga làm nên biểu tượng sáng tạo và sinh sôi của thần Siva, làm nên vẻ đẹp tôn giáo.

Anh trốn chạy tôi và trốn chạy chính anh. Anh nghĩ chưa chắc chúng tôi sẽ gắn bó với nhau trọn đời. Anh là người đốt lửa nhưng không muốn tôi biến thành thiêu thân? Anh dùng một phạm trù đạo đức để chế ngự tự nhiên, trong khi tôi tự nhủ nếu hôm nay tôi không thành đàn bà thì anh không phải người tôi tìm kiếm.

Đêm hẵng còn dài. Hơi thở của anh không thể liền lạc. Nó ứa ra từ những kẽ nứt của thời gian và sự thinh lặng. Cẳng chân anh giống cẳng chân tôi một cách kỳ lạ, như tôi và anh là anh em ruột, như anh chính là tôi và ngược lại.

Bỗng nhiên hắn từ đâu nhảy xổ vào óc tôi. Hắn nói anh không phải là hắn. Anh chỉ là một phần mà tôi mong đợi ở hắn. Muộn quá rồi. Anh đã trườn lên người tôi. Vết đâm buốt óc. Bên dưới của kìm nén là cuồng nộ và mạnh bạo. Tôi cắn môi để khỏi bật khóc. Nước mắt rát đắng.

***

Và tất nhiên, cuối cùng tôi phải chia tay anh. Tôi không thể lên giường với anh và tưởng nhớ đến hắn, mường tượng sự êm ái và nhẹ nhàng nếu hắn là anh.

Từ đó tôi thường tự giới thiệu với xã hội là tôi đã có một đời chồng. Tôi nhắc đến anh làm gì. Tôi muốn nói về tôi. Tôi phát tín hiệu rõ ràng cho tất cả những quí ông mon men xung quanh mình. Có như vậy họ mới thôi suy già đoán non, ao ước, mong đợi nơi tôi một cô gái không khiếm khuyết, tối thiểu là ở khía cạnh bóng bẩy truyền thống.

Tôi không có lý do trách cứ anh. Trong truyện ngắn này tôi bắt buộc phải gọi một trong hai nhân vật nam là hắn. Để tránh nhầm lẫn, đơn giản chỉ thế thôi. Bạn đọc đừng lần theo lối mòn, hãy thoát ra khỏi nhà tù khái niệm, hãy xem “hắn” là một danh từ chỉ ngôi thứ ba bình thường. Hoặc nếu không thích, bạn có thể thay “anh” bằng “hắn” và “hắn” bằng “anh” tại các ngữ cảnh gián tiếp, với vài thủ thuật vi tính văn bản. Bạn thấy không, mạch truyện đã dịu đi rất nhiều. Ngôn ngữ đánh lừa chúng ta thâm sâu và hiểm độc như thế đấy.

Thảo Điền

24.2.2008

Bài viết cũ hơn

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 26 other followers