Tiếng nói của Phật tử trước cái gọi là “cầu nguyện” đòi lại Tòa khâm sứ – ý kiến độc giả

[14.01.2008 23:46]

Xem hình
Đất bị thực dân Pháp và tay sai Ki-tô giáo cưỡng đoạt xây nhà thờ lớn

Cập nhật 17h19 16/01/2008. Xét một cách chính danh nhất thì Phật giáo mới đủ tư cách để đòi lại đất bị nhà thờ và thế lực tay sai xâm chiếm. Và cứ nếu xét theo sự thật lịch sử thì không chỉ có nhà thờ Lớn tại Hà Hội mà nhà thờ Lớn tại TP. HCM cho đến cái gọi là thánh địa La Vang cũng phải trả về cho Phật giáo.

Trong khi gần đây cả nước đang đặc biệt quan tâm tới vụ Trung Quốc “đòi” quản lý Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam thì ngay tại thủ đô Hà Nội, Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt đã cố tình “cùng với” giáo dân (cũng bắt chước) “đòi” lại Tòa Khâm sứ.

Dù được khích động dưới hình thức cầu nguyện và ký tên chung quanh khu vực nhà thờ Chính Tòa và khu vực Tòa Giám Mục thì hành động của những người giáo dân trong vụ việc trên trong những ngày vừa qua tại Hà Nội chẳng khác nào thái độ “biểu tình”, “yêu sách”, “đòi” một cách dại dột, thiếu nhận thức lịch sử, quay lưng lại với lợi ích dân tộc…

Khi nhắc đến từ “đòi”, chúng ta buộc phải nhắc đến “quyền sở hữu” mà ở đây là là quyền sở hữu đất đai: thuộc về ai?

Để tôn trọng lịch sử và sự thật, chúng ta nên nhắc lại chiếu dời đô của vua Lý Công Uẩn năm 1010 và việc mở mang, xây dựng kinh đô Thăng Long (bây giờ là thủ đô Hà Nội). Sau bao nhiêu năm gian khổ đối kháng với sự xâm lăng của giặc phương Bắc, chúng ta đã có một nhà nước độc lập tự chủ với một không gian rộng lớn đủ để tổ tiên ta “xưng đế một phương” đem lại niềm tự hào dân tộc, lòng yêu nước sâu xa.

Khi danh xưng “hoàng đế” được xác lập cũng là lúc cương thổ được xác lập, quyền vương hữu được xác lập. Quyền vương hữu được xác lập từ cọng cỏ lá rau đến đất đai, sông núi, mây trời. Từ quyền hành ấy nhà vua mới phân phong cho các giai tầng trong xã hội quản lý và thu về bất cứ khi nào cần đến trong nguyên tắc vì lợi ích của vương triều và đời sống của nhân dân.

Chúng ta không thể quên câu nói: “Sông núi nước Nam vua Nam ở” (tất cả mọi sự xâm lăng của ngoại bang, đế quốc đều vĩnh viễn không thể nằm trong quyền sở hữu này cho dù lúc này lúc khác chúng có thể giày xéo, đô hộ dân tộc ta). Thời thế dù thịnh suy đắp đổi thì những triều đại sau đó cũng áp dụng nguyên tắc độc lập, tự chủ ấy.

Cũng từ nhận thức về sự thật lịch sử ấy, chúng ta thấy trước năm 1883, khu vực Nhà thờ Lớn và Tòa Khâm sứ là đất của chùa Báo Thiên được vua Lý cho xây dựng lần đầu tiên vào năm 1057 (Tháp Báo Thiên là một trong An Nam Tứ Khí nổi tiếng của đất nước ta).

Năm 1883 chính quyền thực dân đã âm mưu, cấu kết với Giám mục Puginier chiếm chùa Báo Thiên để xây nhà thờ Lớn. Tòa Khâm là trụ sở của Khâm mạng John Dooley (đại sứ của Vatican) vốn là một tên tay sai khét tiếng chống Cộng, đàn áp khởi nghĩa. John Dooley người Ireland được Giáo hoàng Pio XII – mệnh danh là “giáo hoàng bạn của nazis” bổ nhiệm năm 1950.

Như vậy, xét một cách chính danh nhất thì Phật giáo mới đủ tư cách để đòi lại đất bị nhà thờ và thế lực tay sai xâm chiếm. Và cứ nếu xét theo sự thật lịch sử thì không chỉ có nhà thờ Lớn tại Hà Hội mà nhà thờ Lớn tại TP. HCM cho đến cái gọi là thánh địa La Vang cũng phải trả về cho Phật giáo.

Nhưng bằng tinh thần khoan dung và vì lợi ích đoàn kết dân tộc, người Phật tử Việt Nam đã gác lại lịch sử đau thương để hướng về tương lai tốt đẹp. Trái với tinh thần đó, vụ việc trên của những người Công giáo bị khích động đã một lần nữa cắt vào nỗi đau chung của dân tộc và Phật giáo.

Người dân cày ruộng hàng năm thu hoạch mùa màng còn biết dâng cúng vật phẩm để nhớ ơn tiền hiền khai hoang, hậu hiền khai khẩn. Thế mà vẫn có nhiều kẻ coi mảnh đất mà tiền nhân đã đổ mồ hôi, nước mắt, xương máu gây dựng là nơi để xà xẻo, tranh đoạt, thật đáng buồn lòng.

Khi người Công giáo viện cớ “Tòa Khâm” là sỡ hữu của Giáo hội “hơn một trăm năm”, họ có nghĩ tới chủ sở hữu của khu vực này từ “gần một nghìn năm” không?

Nhẽ ra, bằng đạo đức phổ thông, từ lâu, người Công giáo nên học theo Giáo hoàng Joan Phao-lô II, nhìn nhận vào những nhận thức và hành động sai lầm của mình trong quá khứ để có một lời xin lỗi chân thành đối với dân tộc và Phật giáo và biết xấu hổ không lặp lại hành động tượng tự mà “cha”, “ông” họ đã làm khi cấu kết với tay sai nô dịch văn hóa, tàn phá quê hương, giết hại đồng bào. Bởi dưới thời thực dân, Giáo hội là “địa chủ” lớn nhất tại Việt Nam, có biết bao nhiêu người vì mảnh đất sinh nhai mà buộc phải cải đạo để đổi lấy một sự sinh tồn.

Nếu cứ luận suy tùy tiện mà “đòi” như vậy thì nông dân Việt Nam sẽ còn bao nhiêu đất để cấy cày khi trước đó phần lớn đất đai là của địa chủ th
c dân, phong kiến bị tịch thu đưa vào đất công.

Người Công giáo sẽ nghĩ gì, nếu những người Phật tử cũng thắp hương cầu nguyện, ký tên đứng bao quanh nhà thờ Lớn Hà Nội và những nơi người Công giáo đã chiếm đoạt để đòi lại những danh thắng nổi tiếng của dân tộc và Phật giáo đã bị chính nhà thờ và tay sai tàn phá? Nhưng người Phật tử sẽ không bao giờ làm thế nếu người Công giáo không tiếp tục có những hành động quá đáng như vậy.

Sau vụ việc “đòi” Tòa Khâm, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đến thăm tòa Tổng Giám mục. Mọi người đang đồn nhau về sự “thỏa hiệp” giữa Chính quyền và Giáo hội. Nếu có sự “thỏa hiệp” thì chính phủ nên “ban” cho họ một phần đất ở một nơi nào đó để sinh hoạt, bởi không có lý do chính đáng nào để gọi là “trả lại” Tòa Khâm.

Nếu hành động “trả lại” Tòa Khâm xảy ra, tin chắc sẽ gặp phải những phản ứng quyết liệt của người Phật tử trong nước và nước ngoài. Và nếu điều đó xảy ra sẽ là tiền lệ nguy hiểm cho những hành vi học “đòi” một cách lố bịch như Trung Quốc và là một cách hành xử không công bằng đối với Phật giáo.

Ý kiến độc giả

Trương Công KhanhAutralia (truong_congkhanh@yahoo.com)

Đọc xong những ý kiến thẳng thắn trên, tôi mới thấy mình là người ít đọc. Nhưng tôi cũng xin nêu một ý kiến, mang tính bày tỏ quan điểm. Đạo Công giáo theo tiếng súng xâm lăng của thực dân Pháp tràn vào Việt Nam, cũng có phần làm thay đổi đời sống người dân bản địa, không hoàn toàn theo nghĩa tiêu cực.

Tuy nhiên, chính sách của đạo Thiên Chúa và Thực dân quyện chặt lấy nhau, thành ra yếu tố 2 mặt, “dựng xây” và “phá phách” còn nằm ẩn ngẩm trong cả nhận thức và nhân cách của nhiều người trong số họ.

Chẳng hạn, khi nói đến nhân vật Thiên Chúa giáo thì không ai không thừa nhận những yếu tố công và tội, con người tôn giáo và con người mưu toan chính trị ở những người như: Nguyễn Trường Tộ, Alexandre de Rhodes, Trương Vĩnh Ký, Ngô Đình Diệm, Trần Lục… Nếu tôi không nhầm thì một vài người trong số trên đã có những cuộc hội thảo để phần nào “minh oan” bằng những đóng góp của họ. Tính chất hai mang này là cách thế để tồn tại. Nếu trong một môi trường đối kháng, ai mạnh, là họ sẽ theo. Đây là cơ sở để chúng ta nhìn ngắm một con người.

Từ thời Tần – Hán, những con người kiểu này cũng đã được sử dụng. Những nhà lịch sử thường nhắc đến chính sách khai thác thuộc địa bao giờ cũng có một công thức dã man và vô nhân đạo gấp nhiều lần so với những sự bóc lột tại chính quốc. Cho nên dòng chảy lợi ích bao giờ cũng xuôi về chính quốc còn bần cùng hóa thì dân bản địa gánh chịu. Nếu xếp hết những mất mát từ con người, tinh thần, di sản văn hóa của dân tộc lên bàn cân, tôi nghĩ người Pháp dù hiện nay có tăng cường viện trợ lớn cỡ nào đi nữa còn chưa có thể bù đắp hết được, chứ chưa dám nói đến vấn đề “đòi” (từ dùng của tác giả bài viết).

Hiểu như vậy, tôi nghĩ người Công giáo nên thay đổi hình ảnh của mình, đồng lòng chung sức vào xây dựng đất nước. Sống vui vẻ chan hòa với các tôn giáo khác, thay vì phải cố chứng tỏ “sức mạnh” của mình bằng những hình ảnh không vui như vậy. Một tòa nhà, một miếng đất, dù có rộng thế nào đi chăng nữa cũng chỉ là vô thường tạm bợ, dễ đổi thay.

Lòng mình rộng thì không có không gian nào bó buộc được. Lòng mình hẹp thì cho dù có ở thiên đường cũng không vừa ý.

Minh NhiênTP. Hồ Chí Minh (minh_nhien@yahoo.com)

Không biết ở Căm-pu-chia, Khmer Đỏ có “cầu nguyện” để đòi lại những ngôi chùa mà Khmer Đỏ đã từng chiếm đóng hay không? Nếu bạn nào biết hãy mail cho tôi biết nhé.

Các bạn Phật tử đừng nên bắt chước kiểu này mà “cầu nguyện” nhé vì tranh giành, xâm lăng, không phải tính cách của người con Phật.

Thiếu gì những cơ sở của Phật giáo cũng bị chưng thu. Tôi lấy ví dụ về Việt Nam Quốc Tự ở TP.HCM, chẳng biết nó rộng bao nhiêu héc, nhưng nó bao gồm cả nhà hát Hòa Bình, khách sạn Hòa Bình…

Nếu cũng như người Công giáo làm vậy thì nước ta không chỉ phải đối mặt mới giặc ngoài mà thù trong cũng đang biến tướng, thay hình đổi dạng muốn lật úp bàn cờ. Loạn mất, loạn mất, loạn mất… Vài lời ý kiến vậy thôi. Xin đừng để bụng nhé!

Lưu Trọng CườngHoa Kỳ (trongcuong_luu@yahoo.com)

Trong bài: “Một vài suy tư nhân những buổi cầu nguyện trước tòa Khâm sứ tại Hà Nội” trên conggiaovietnam.net có đoạn: “Chúng ta chỉ thực hiện lẽ công bằng. Hà nội đang thắp nến cầu nguyện, những người Ki-tô giáo Việt nam trên thế giới cùng hướng về Hà nội, với những ước nguyện đơn sơ và chân thành: “Hãy trả lại cho César những gì thuộc về César và hãy trả lại cho Thiên Chúa những gì thuộc về Thiên Chúa!” (Mc 12,17). Tâm ý họ đã qúa rõ.

Không hiểu trước khi của César thì nó là của ai. Trước khi có nhà thờ Lớn thì có gì? Tại sao những người Ki-tô giáo chỉ biết nghĩ cho mình, cho Chúa của mình mà không nghĩ đến đất nước, dân tộc, đồng bào. Cái toà khâm sứ đó đâu phải của ai, mà là của nhân dân Việt Nam. Đòi đất của nhân dân Việt Nam dâng cho Chúa là sao?

Tôi cũng xin nêu ý kiến để quý vị tham khảo, rằng tại sao họ có thể đem tượng Đức Mẹ đến để cầu ngu
yện cúng vái. Vì đã từ lâu, trên toàn thế giới người dân Ki-tô có thói quen dâng tặng cho Đức Mẹ. Ngay cả trái đất này cũng được đích thân Giáo hoàng dâng cho Đức Mẹ. Họ dâng một sản phẩm không thuộc về họ, họ dâng những nơi mà tôi tin chắc rằng dù Chúa có sống lại cũng không biết đến.

Người Ki-tô giáo trên thế giới có hơn 1 tỉ tín đồ. Họ lấy quyền gì mà dâng trái đất cho Đức Mẹ. Nếu họ muốn dâng thì dâng những cái mình có. Lấy đồ của người khác để đem dâng, còn công lao thì mình hưởng, tôi mới thấy lần đầu.

Đạo Thiên Chúa mới xuất hiện cách đây 2000 năm. Trước khi người ta chưa phát minh ra Chúa, thế giới này đã tồn tại vậy mà họ bảo thế giới là vật phẩm mà Đức Mẹ ban tặng. Thế là Đức Mẹ tặng thế giới này cho con người và họ tặng lại thế giới này cho Đức Mẹ.

Cứ tặng qua tặng lại như vậy, chả trách mà họ nghĩ rằng cái gì mà họ đã đặt chân đến thì đều là của họ, chả trách mà “thà mất dân tộc, chứ không để mất Chúa”. Không những đối với nhà nước, tôi nghĩ đây là một điểm mang tính “bản chất” mà chúng ta buộc phải lưu tâm. Bằng không sẽ có ngày họ sẽ dâng cả những ngôi chùa của Đạo Phật chúng ta cho Đức Mẹ.

Vi Tiểu BảoHuế (vitieu_bao34@yahoo.com)

Có nhiều người Ki-tô giáo trong kháng chiến cũng là những tấm gương tốt trong phục vụ tổ quốc, đồng bào. Họ cũng hy sinh thầm lặng mà không có bất cứ đòi hỏi nào.

Việc làm “cầu nguyện” thực chất là gây sức ép với Nhà nước như vậy, trong lúc này đã làm xấu đi hình ảnh của những người Công giáo chân chính có lòng từ thiện, bác ái.

Bên ngoài nhìn vào, không hiểu sự tình sẽ cho rằng Chính quyền Việt Nam cướp đất của tôn giáo mà không trả lại. Tạo điều kiện cho các thế lực thù địch chống phá Nhà nước và sự ổn định xã hội.

Tôi nghĩ nếu phải trả thì Nhà nước hãy trả cho Phật giáo. Còn một lời xin lỗi của Ki-tô giáo đối với Phật giáo, có lẽ không cần đâu. Vì nếu lời xin lỗi không xuất phát từ lương tâm thì dù có trăm ngàn vạn lời cũng vô giá trị.

An NguyenHoa Kỳ (mailto:annenguyen@yahoo.com

Thưa ông Vũ Huấn, qua ý kiến của ông, tôi thiết nghĩ nếu tất cả Phật tử nói chung đều như ông cả thì đã xóa hẳn Phật giáo và nước Việt Nam đã trở thành quốc giáo của Thiên Chúa Giáo rồi. Điển hình như ở Ấn Độ, Hồi Giáo đã xóa sạch Phật Giáo suốt mấy trăm năm. Phi Luật Tân thì không chỉ toàn là đạo chúa mà còn xóa tên để lấy tên của Hoàng tử Philiip đạt tên cho quốc đảo nầy. Rộng hơn là các nước nam Châu Mỹ đều phải xóa hết tất cả các nền văn hóa, các ngôn ngữ địa phương để chị nói một thứ tiếng Tây Ban Nha cho các thế lực đạo Chúa dễ bề truyền đạo.

Cho nên, đối với tôi, Đạo Phật là đạo Từ Bi, tức nhiên trong từ bi đó phải có Trí Tuệ, phải có Dũng Mãnh để diệt ma quân, xây dựng đất nước hòa bình, đem anh lành phúc đến cho con người được. Vì Phật Pháp bất ly thế gian giác. Trân trọng

Vũ HuấnTP. Hồ Chí Minh (huandeo1979@yahoo.com)

Trước việc dân Ki-tô giáo cầu nguyện đòi Nhà Khâm sứ, tôi nghĩ người Phật tử chỉ nên tập trung về một chữ PHẬT. Làm sao để xứng đáng tu tập, hoằng dương Phật pháp, ban vui cho chúng sinh, để tất cả con Phật trở về thế giới của chư Phật, cõi đó mới thực sự là của những người con Phật.

Tôi luôn tin có sự chứng minh của các chư Phật, hộ pháp chư thiên ngày đêm nhiếp họ.

Còn đối với Ki-tô giáo, họ làm họ tự bôi nhọ, ô uế đạo của họ.

Điều cuối cùng tôi cũng mong sao đạo Phật của chúng ta không bao giờ bị để các tôn giáo khác bôi nhọ. Bởi vì đạo Phật khi nhắc đến là nói đến Đạo luôn mang lại sự an lạc cho chúng sinh, làm một chính đạo, bất suy, bất biến. Đây là lời góp ý của một người có thể xem như là một người con PHẬT, hoặc là một lời gợi ý cho Ban biên tập để xem xét, để cho mọi người hiểu rõ về tư tưởng cũng như là giải pháp về vụ trên.

Tôi cũng chỉ mong sao lịch sử vẫn là lịch sử, không có gì thay đổi được… Ki-tô giáo không được thêm bớt. Và Đạo Phật không có ý tranh giành….

Nguyễn Thị HuyềnHải Dương (ngoc_huyen618@yahoo.com)

Đạo Phật không chỉ Từ Bi Hỷ Xả mà còn “Tồi tà, hiển Chánh”. Lịch sử cần phải được nhận thức nghiêm túc để trả lại đúng giá trị của nó. Tôi thấy tác giả bài viết đã nêu lên một vấn đề lịch sử nhạy cảm, nhưng cần thiết trong hoàn cảnh này.

Nếu các bạn vào google.com và gõ từ khóa: “cầu nguyện đòi lại Tòa Khâm Sứ”, các bạn mới thấy hết tất cả những “luận điệu” lịch sử mà người ta cố tình “hợp thức hóa” những sai lầm bằng một thái độ bẻ cong lịch sử.

Nếu các bạn vào nhiều trang web Công giáo, các bạn sẽ thấy người ta nói về đạo Phật một cách sai lạc như thế nào. Tôi là một Phật tử, đồng thời là giáo viên dạy lịch sử, tôi ngạc nhiên với ý kiến của Bùi Lan, một người làm khoa học mà sử dụng từ “Phật giáo đang tìm lại con đường đến với lương tâm và trí tuệ” (xin thưa Phật giáo chưa từng đánh mất điều này).

Lê Duy CôngHội An, Quảng Nam (congduy_le@yahoo.com)

Có nhiều người đồn đại về việc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến thăm nhà thờ và bảo Nhà nước sẽ nhanh chóng trả lại tòa khâm sứ vì Giáo dân bị khích động ngày càng trở nên cuồng tín, sẽ gây căng thẳng giống như Tin lành “Đề ga” gì đó.

Nhìn thấy họ “cầu nguyện” mà con mắt thì trong lòng thì hừng hực khí thế, một thanh niên như tôi mà còn thấy nổi da gà. Đúng như bạn tác giả nói, người Công giáo đang làm cho hình ảnh của mình trở nên buồn cười. Tôi thấy nếu cầu nguyện để chống lạm phát và tăng giá cả thì hay biết mấy, vì gần tết rồi, đụng việc gì cũng tiền cả.

Ngô Nguyễn DuTP. Hồ Chí Minh (nguyen_du975@yahoo.com)

Tôi cũng không hiểu sao họ lại có thể có hành động trẻ con như thế. Họ lôi kéo hàng nghìn người từ người già đến trẻ con đội giá rét để làm cái việc “cầu nguyện” trông rất tội nghiệp. Chỉ tiếc người bị xách động không hiểu biết nguyên nhân của vụ việc này.

Sự thật lịch sử nếu đã quá rõ như vậy, chỉ mong Giáo hội Phật giáo có một tuyên bố, hội thảo về ngôi chùa Báo Thiên để trả lại vị thế của ngôi chùa này trong lòng dân tộc.

Tôi nghĩ, trong lúc giá cả leo thang, sự phân hóa giàu nghèo gay gắt như lúc này, thay vì tốn thời gian công sức đi “đòi” một cái vốn dĩ không thuộc về mình như thế, nên chăng họ để dành sức cầu nguyện cho những người nghèo khổ, những người không có nhà để che thân, những người chạy ăn từng bữa.

Tôi nghĩ sự cầu nguyện cho người nghèo ấy sẽ thiết thực hơn để lại giá trị nhân văn, vị tha sâu sắc hơn.

Bùi LanHà Nội (phuonglanb@yahoo.com)

Tôi – một người làm khoa học và ngưỡng mộ tinh thần Từ Bi Hỷ Xả của Phật giáo – rất ngỡ ngàng trước cách tiếp cận vấn đề của bài viết này.

Phật giáo đang tìm lại con đường đến với lương tâm và trí tuệ của nhân dân sau nhiều năm thăng trầm của lịch sử phát triển dân tộc. Vậy, kính mong quý Ban Biên tập có sự cân nhắc trước khi đưa những bài viết có cách nói “động chạm” đến giá trị, tự tôn của các tôn giáo khác và những vấn đề mà quyền phán xét thuộc về lịch sử chứ không phải là riêng một cá nhân nào, dù là trích dẫn, không thực nói lên quan điểm, thái độ của những người biên tập mạng và quý đạo hữu.

Sự thật lịch sử chỉ có thể chiêm nghiệm, quan niệm trắng – đen phân minh thiết nghĩ không thực phù hợp với Giáo lý Duyên Nghiệp đầy nhân bản và công bằng của Phật Giáo.

Trân trọng biết ơn đã lắng nghe ý kiến của tôi. Kính chúc các quý vị dồi dào sức khỏe, trí tuệ và tình thương trong ánh sáng soi đường của Chính Pháp.

La Sơn Du Tử – Hòn Gai, Quảng Ninh (du_tu55@yahoo.com)

Trong “Thương thư” có viết: “Phổ thiên chi hạ mạc phi vương thổ, suất hải chi tân mạc phi vương thần” (Cái gì – dù cái đó tầm thường cách mấy – mà chẳng phải là của vua, ai dưới gầm trời mà không phải là bề tôi của vua?). Chính vì điều này mà Bá Di – Thúc Tề dù đã bất hợp tác với nhà Chu đến mức “bất thực cốc Chu gia” vẫn còn bị truy đuổi triệt để. Rau ví dù có đắng mấy cũng mọc lên trên đất (thiên hạ) của nhà Chu. Cái duy nhất mà hai vị gọi là “thánh chi thanh” này chỉ có thể làm là nhịn đói đến chết.

Triều đại nào sau khi được thiết lập cũng sẽ cũng cố cái quyền cai trị đó. Nếu người Công giáo có thể bất mãn với tất cả các triều đại thì hãy học theo Bá Di – Thúc Tề là nhịn đói đến chết mà thôi, chứ có quyền gì mà “đòi”.

Có biết bao nhiêu thuộc địa mà thực dân xâm chiếm còn đều phải trả về cho dân bản địa kia mà. Mượn cớ vì một khu đất mà trước đó thực dân xâm chiếm ban cho mình xây nhà thờ rồi để đòi lại thì tôi không hiểu trong đầu họ đang nghĩ gì? Có lẽ đất đai này không phải do tổ tiên chúng ta gầy dựng nên mà do người phương Tây “sáng tạo”, do Chúa “sáng tạo” ra?

Nguyễn HiềnBa Đình, Hà Nội (nguyen_hien2183@yahoo.com)

Lần đầu tiên tôi nghe nói người ta “đòi” một cái vốn dĩ không thuộc về mình, không phải của mình. Các bạn có buồn cười không khi một ai đó đến khu vườn xanh tươi thuộc sở hữu của người khác, sau đó chiếm phá khu vườn ấy và xây lên một ngôi nhà, rồi tuyên bố với mọi người rằng, ngôi nhà này là thuộc sở hữu của người vừa xây lên. Sau này người bị mất khu vườn xanh tươi tìm cách đánh đuổi kẻ kia ra khỏi ngôi nhà đó.

100 năm sau, mọi người lần lượt chết đi, ngôi nhà đó được các quan địa phương chưng thu. Không hiểu sao có kẻ tự nhận là “con” của người đến chiếm phá khu vườn xanh tươi đó và viết đơn kiện lên các quan đòi lại ngôi nhà của mình. Những người con cháu của khu vườn xanh tươi đó không hiểu nổi khu vườn xanh tươi của mình lại bị đòi một các trắng trợn như vậy. Họ chỉ còn biết vái Bụt mong sao Bụt có phép thần cử xuống cho họ một “Bao Thanh Thiên” để xứ vụ kiện này.

Phan Hữu DươngHà Nội (phanhuuduong113@yahoo.com)

Lịch sử công giáo trên đất nước Việt Nam là một lịch sử “gây đau thương”, vì đã phạm không biết báo sai lầm
với đất nước, dân tộc.

Tôi không có ý chống đạo Thiên Chúa – với tư cách là một tôn giáo, nhưng tôn giáo đó trong mấy trăm năm “đến mảnh đất này” đã có không ít ứng xử sai lầm, trong những biến cố của lịch sử đã quay lưng lại với dân tộc.

Lịch sử dẫu sao cũng là lịch sử, thiết tưởng trên tình thần hòa hợp tôn giáo, khoan dung….trong thời đại mới, đạo Công giáo ở Việt Nam đã có những “tư duy” mới, khắc phục và đoạn tuyệt với quá khứ “lỗi lầm”…

Nhưng không! Qua hành động “đòi” lại đất gần đây, cho thấy tư duy của họ vẫn là “đối lập” quyền lợi dân tộc, sự ích kỷ ngữ trị và sai lầm cỗ hữu vẫn “nguyên xi” bản chất.

Tôi đề nghị Giáo hội PGVN nên có văn bản chính thức với Nhà nước, và nêu lên quan điểm của Giáo hội về lịch sử các mảnh đất mà Đạo Thiên Chúa đã câu kết với thực dân Pháp “cưỡng chiếm”. Chỉ cần nhìn nhận lại đúng lịch sử, người dân và cả thế giới sẽ một lần nữa thấy được lịch sử của Đạo Thiên Chúa ở Việt Nam.

Nếu quý vị độc giả có ý kiến về vấn đề bài viết này nêu ra, xin gửi email về trisu@phattuvietnam.net , hoặc trả lời trực tiếp bằng cách bấm vào đây, hoặc trao đổi trong Diễn đàn Phật tử Việt Nam tại link: http://phattuvietnam.net/diendan/viewtopic.php?t=1623

Trung Ngôn (Theo Blog Sen Việt)