Thời hoa đỏ

Thanh Tùng

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng
Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh
Chẳng chịu cho lòng ta yên
Anh mải mê về một màu mây xa
Về cánh buồm bay qua ô cửa nhỏ
Về cái vẻ thần kỳ của ngày xưa
Em hát một câu thơ cũ
Cái say mê của một thời thiếu nữ
Mỗi mùa hoa đỏ về
Hoa như mưa rơi rơi
Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi
Như máu ứa một thời trai trẻ
Hoa như mưa rơi rơi
Như tháng ngày xưa ta dại khờ
Ta nhìn sâu vào mắt nhau
Mà thấy lòng đau xót
Trong câu thơ của em
Anh không có mặt
Câu thơ hát về một thời yêu đương tha thiết
Anh đâu buồn mà chỉ tiếc
Em không đi hết những ngày đắm say
Hoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻ
Không cho ai có thể lạnh tanh
Hoa đặt vào lòng chúng ta một vệt đỏ
Như vết xước của trái tim
Sau bài hát rồi em lặng im
Cái lặng im rực màu hoa đỏ
Anh biết mình vô nghĩa đi bên em
Sau bài hát rồi em như thể
Em của thời hoa đỏ ngày xưa
Sau bài hát rồi anh cũng thế
Anh của thời trai trẻ ngày xưa.

Vừa rồi lục lại bài thơ Thời hoa đỏ thì thấy thất lạc rồi. Năm 1991, lâng lâng mấy cốc rượu suông bên vỉa hè cung văn hóa Việt Tiệp, thi sĩ lừng danh đất cảng Thanh Tùng đã chép tay tặng tôi bài thơ ấy. Bản viết tay này luôn nói hộ tôi những day dứt xưa cũ, khi nghĩ về một mảnh đất mình đã yêu thương gắn bó 5 năm trời.

Cuối năm suy niệm, bỗng nhớ Hải Phòng da diết. Cũng phải thôi, nơi ấy tôi đã có những tháng năm thanh xuân đẹp nhất trong mỗi đời người.

Sau hai năm cơ sở cơ bản tại Sài Gòn, tháng 6.1990 tôi ra Hải Phòng học nốt 3 năm cuối ngành Điều khiển tàu biển – ĐH Hàng Hải. Năm 1995 tôi lại gắn bó với Hải Phòng thêm 2 năm nữa trong một văn phòng đại diện cty liên doanh.

Tôi mang nợ Hải Phòng quá nhiều, những món nợ phần nhiều có danh tính.

Nợ H.H một người chồng không đi hết trăm năm.

Nợ K.A một người bạn thiếu trung thực.

Nợ H.L một gã sở khanh.

Nợ H.N những giá trị truyền thống cũ mèm và giả dối.

Nợ kiến thức, những ngày tháng say mê môn thiên văn trên giảng đường đại học. Để rồi từ đó tôi là người đầu tiên giải thích có hệ thống, trên cơ sở thiên văn cổ điển, ngữ nghĩa ba từ Giao Chỉ, Cửu Chân, Nhật Nam. Lý thuyết ấy có khả năng đảo lộn hoàn toàn hiểu biết xưa nay của sử học Việt Nam về thời sơ sử.

Nợ một lưng vốn không nhỏ, khi rời Hải Phòng năm 1997, để hôm nay mới có thể tự cho phép mình về hưu sớm, vui thú viết lách.

Hải Phòng ơi…

Nhớ quá…

Những ngày xanh…