23g36 phút ngày 18.5 blog Nguyễn Việt Tiến có entry “Chuyện cái rắm” rất thâm thúy và đầy nọc Nho.

22g38 phút ngày 19.5.2008 blog Osin có entry “Tự do và báo chí“. Đọc entry này tôi có cảm giác Osin đã “nghiên cứu” khá tường tận phản biện của tác giả 5xu cũng được đăng tại blog Nguyễn Việt Tiến ngày 18.5.2008.

Nếu ai đó quan tâm Osin đã có những quan điểm mới, cách nhìn mới sau khi nghe phản biện thì xin vào các link tôi đã dẫn ở trên. Điều tôi quan tâm cũng là lí do tôi viết entry này, vượt qua khuôn khổ một comment nên xin bê về đây gõ bàn phím.

Cái sâu sắc của Osin và theo tôi cũng là cái sai lầm (có thể vô ý hoặc cố ý) của anh chính là những luận điểm kết nối trong bài “Tự do và báo chí”.

Sau khi nêu ra hoàn cảnh ra đời của “Quyền tự do ngôn luận Mỹ”, Osin đã nối nó một cách tài tình và đầy sơ hở với “Tự do ngôn luận” mà CT HCM đã đưa vào hiến pháp: “Quyền “tự do ngôn luận” mà Hồ Chí Minh đưa vào Hiến Pháp Việt Nam không thể không được hiểu theo nguyên tắc ấy”. Mắt xích này được chốt lại trong hai câu cuối: “Xét về mọi phương diện, cách mà báo chí bị “hình sự hóa” rồi sau đó bị “bịt miệng” nửa chừng, về căn bản là mang lại thuận lợi hơn cho báo chí. Nhưng, đó không phải là một thắng lợi mà đất nước này cần”.

Đến đây thì tôi đã phải à lên với thâm ý của Osin: Đất nước này cần tự do ngôn luận kiểu Mỹ.

Nhưng theo tôi, đất nước này sẽ loạn nếu “xài” thứ hàng nhập khẩu ấy. Hệ quả là, có khi “quyền lực thứ tư” lại đổi chỗ với “quyền lực thứ nhất” chứ chẳng chơi!

Khởi đi, thoát thai từ một nền văn minh nông nghiệp lạc hậu, đến nay xã hội Việt Nam vẫn còn trên dưới 70% nông dân. Vâng, họ biết chữ, biết đọc báo nhưng gót chân Asin của họ lại chính là việc họ luôn xem những điều được viết, được in trên báo là chân lý. Là một nhà báo kì cựu, chắc anh Osin hiểu điều này hơn ai hết. Trong trường hợp Nguyễn Việt Tiến Osin dẫn trong bài đang đề cặp cũng chứng minh rất rõ nhận định này: “Hôm qua (18-5), một vị giáo sư khả kính nói với tôi: “Chỉ riêng việc bao một cô bồ nhí từ khi cô ấy 16 cho tới năm cô ấy 23 đã đủ để bỏ tù ông Tiến”. Không chỉ có vị giáo sư ấy nghĩ về ông Tiến như vậy, qua những gì được đăng trên báo, dân chúng cũng đã nghĩ về ông như là một ông trùm chỉ biết ăn chơi”.

Trong bối cảnh ấy, một nền tự do báo chí – tự do ngôn luận kiểu Mỹ sẽ biến các nhóm quyền lợi ở Việt Nam (nếu có) thành những tập đoàn truyền thông độc lập nhưng cùng mị dân, cùng ru ngủ quần chúng, cùng lừa phỉnh quần chúng và luôn hằm hè khống chế lẫn nhau.

Vậy thử hỏi, đất nước này cần điều đó chăng?

Văn minh Á Đông phát triển liên tục không gián đoạn ít nhất đã 5000 năm nay. Văn minh Tây phương không được như vậy. Song những giá trị cốt lõi định hình mỗi nền văn minh đều đáng quí, đáng trân trọng và đáng tham khảo. Lý luận của Osin không phải là tham khảo biện chứng mà là toan bắt chước một cách máy móc.

Nếu tôi nặng 39kg, cao 1m52 thì tôi không bao giờ dám hình dung mình sẽ mặc vừa chiếc áo hoa khéo cắt của một chàng cao bồi nặng cả tạ, dài cỡ hai mét, vì như thế tôi đã tự biến mình thành một anh hề gánh xiếc, hoặc một con khỉ vô tư trèo me hái khế…

Cập nhật 21.05
Tôi cất 2 câu văn vần ngũ ngôn tự nhiên phát tiết trên blast ở đây:

Đu me khỉ hái khế
Chồng ghế hề đo chân

Nghe có vẻ đa nghĩa, nên tự sướng…