Chỉ còn 3 ngày nữa là đúng một năm thảm họa cầu Cần Thơ xảy ra.

Xin thắp sớm một nén nhang cho hương hồn những người thợ xây dựng xuất thân từ nông dân đã bỏ mình.

Người nông dân Việt Nam còn khổ nhiều lắm. Con đường khải ngộ từ “Nông dân có ruộng” đến “Nông dân có việc làm” là con đường đầy xương máu và nước mắt, vượt qua mông muội.

Ngày xưa Tây Dương tích lũy tư bản, phân hóa xã hội để tiến lên thịnh vượng bằng bóc lột, giết chóc, chiếm đất, nô lệ nông nô trong nước họ; và cướp phá, xâm lược, diệt chủng, buôn bán người ở mức độ toàn cầu.

Ngày nay một phần những thứ đó vẫn diễn ra trên những cánh đồng Việt Nam.

Thảm họa quốc gia mang tên “Cầu Cần Thơ” vẫn chưa được làm sáng tỏ, chưa rút ra những bài học đáng giá. Đau xót lắm thay!

Những người nông dân không cần nước mắt nhi nữ, không cần những sẻ chia bàn giấy tự huyễn. Họ cần tư tưởng để định hướng cho hành động, cho con đường vượt thoát.

Ai sẽ làm điều đó?

Hãy trả lời trong khói hương đám giỗ đầu những người thợ Cầu Cần Thơ!