Những phản hồi tích cực đầu tiên

5 phản hồi

Hôm nay là một ngày may mắn. Sáng sớm bloger Nguyễn Xuân Diện nhắn tin truyện ngắn Hòm thư ảo mị lên báo Văn Nghệ số 44. Sau đó liên tiếp nhận được tin phản hồi về những thứ tôi đã viết, tất nhiên là tích cực và có phần động viên.

Tạp chí Diễn đàn nhận xét (trong thư riêng):

Tập truyện của anh có những truyện ngắn viết rất hay, độc đáo, chẳng hạn như hai truyện “CẶP TRUYỆN NGẮN SINH ĐÔI ” (một truyện tình được kể một cách khá độc đáo) và “HÒM THƯ ẢO MỊ” (truyện đời thường, cụ thể , chứa đựng nhiều thông tin bổ ích và nhiều ý nghĩa tượng trưng).

Hình như cả hai truyện này chưa đăng ở đâu cả ? Nếu đúng vậy, và nếu anh đồng ý, Diễn Đàn sẽ rất vui được (lần lượt) giới thiệu với bạn đọc các truyện đó, cùng ít hàng giới thiệu chung về tập truyện.

Buồi tối mở trang web Hội nhà văn thấy thêm một nhận xét nữa:

(vanvn.net) – Lâu lắm văn đàn mới xuất hiện một văn nhân trai trẻ mà đã có ngay giọng điệu riêng. Dù viết về nhân vật cách đây hơn 2.000 năm hay chuyện diễn ra hôm nay, dù viết về anh hùng hào kiệt Lê Lợi Nguyễn Trãi hay chuyện mối tình đầu, về việc cho con học dương cầm của Đặng Thái Sơn hay đàn Nguyệt qua cô Kiều mà bất tử; chuyện gì cũng uyên áo mà thân thuộc, người nào ra người nấy mà vẫn ký thác thâm trầm. vanvn.net xin vui mừng mà trân trọng giới thiệu cùng bạn yêu văn Việt.

—————-

Có thể nói đây là những đánh giá đầu tiên và chính thức tôi nhận được từ khi bắt đầu viết truyện ngắn. Tôi xem đấy là những lời động viên quí giá, giúp tôi đi tiếp trên con đường chữ nghĩa đầy cô độc và vụng dại của mình.

Cũng xin được cảm ơn 15 độc giả cũng như comment của bè bạn đã chia sẻ tập truyện ngắn đầu tay còn trong bản thảo của tôi, sau khi tôi tự nhận định văn mình và PR ở entry này. Rất hy vọng sẽ sớm có một NXB nào đó in sách, để tôi có dịp gửi ấn bản đến các bạn với sự trân trọng và thành kính nhất, bất luận bạn đang sống ở đâu trên quả đất này.

Lỗ Tấn và tôi…

9 phản hồi

Lỗ Tấn (chữ Hán phồn thể: 魯迅; chữ Hán giản thể: 鲁迅; bính âm: Lǔ Xùn; 25 tháng 9, 1881 – 19 tháng 10, 1936) là nhà văn nổi tiếng của Trung Quốc. Ông được giới nghiên cứu văn chương coi là người đặt nền móng cho văn chương hiện đại Trung Quốc và là bậc thầy của thể loại truyện ngắn. Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là AQ chính truyện.

Tiểu sử

Lỗ Tấn tên thật là Chu Thụ Nhân (chữ Hán phồn thể: 周樹人, chữ Hán giản thể: 周树人; bính âm: Zhōu Shùrén), hiệu Dự Tài, sinh ngày 25 tháng 9 năm 1881 tại huyện Thiệu Hưng, tỉnh Chiết Giang trong một gia đình quan lại đã sa sút.

Cha của ông là Chu Bá Nghi đỗ tú tài nhưng không được ra làm quan, bị bệnh mất sớm. Mẹ của ông là Lỗ Thụy. Bà đã sớm có ảnh hưởng đến khả năng văn chương của Lỗ Tấn qua vệc bà kể cho ông nghe nhiều truyện cổ dân gian. Lỗ Tấn là bút danh ông lấy từ họ mẹ.

Năm 1899, ông đến Nam Kinh theo học ở Thủy sư học đường (trường đào tạo nhân viên hàng hải). Hai năm sau, ông thi vào trường Khoáng lộ học đường (đào tạo kỹ sư mỏ địa chất). Năm 1902, Lỗ Tấn du học Nhật Bản, tại đây ông tham gia Quang Phục hội, một tổ chức yêu nước của người Trung Quốc.

Sau hai năm học tiếng Nhật, năm 1904, ông chính thức vào học ngành y ở trường Đại học Tiên Đài. Năm 1906, ông thôi học và bắt đầu hoạt động văn nghệ bằng việc dịch và viết một số tiểu luận giới thiệu các tác phẩm văn học châu Âu như thơ Puskin, tiểu thuyết khoa học viễn tưởng Jules Verne. Năm 1909, vì hoàn cảnh gia đình, Lỗ Tấn trở về Trung Quốc. Ông dạy ở trường trung học Thiệu Hưng và có làm hiệu trưởng trường sư phạm Thiệu Hưng một thời gian.

Từ 1920 đến 1925, Lỗ Tấn làm việc tại các trường Đại học Bắc Kinh, Cao đẳng Sư phạm Bắc Kinh và Đại học nữ Sư phạm Bắc Kinh. Năm 1926, ông tới Hạ Môn (tỉnh Phúc Kiến) và làm việc tại trường Đại học Hạ Môn. Đầu năm 1927, Lỗ Tấn đến Quảng Châu, làm trưởng phòng giáo vụ kiêm chủ nhiệm khoa văn của trường Đại học Trung Sơn. Tháng 10 năm 1927, ông rời Quảng Châu tới Thượng Hải và ở lại đây đến lúc qua đời (1936).

Sự nghiệp văn học

Lỗ Tấn rất ưa thích các tác phẩm của Nikolai Gogol. Năm 1918, truyện ngắn đầu tay của Lỗ Tấn là Nhật kí người điên lần đầu tiên được in trên tờ Thanh niên mới số tháng 5-1918, truyện được lấy tên dựa theo truyện ngắn Nhật ký của một người điên của Gogol. Từ 1918 đến 1927, Lỗ Tấn viết nhiều truyện ngắn và tạp văn. Về truyện ngắn có 2 tập: Gào thét (14 truyện) và Bàng hoàng (11 truyện). Về tạp văn có 7 tập. Giai đoạn từ 1928 đến khi mất, ông viết tập truyện ngắn Chuyện cũ viết lại (gồm 8 truyện) và 9 tập tạp văn. Ngoài ra, ông còn dịch nhiều tác phẩm văn học thế giới ra tiếng Trung.

Theo Wikipedia

Lỗ Tấn và tôi

Hiện tôi đang đọc tập truyện ngắn của Lỗ Tấn. Thấy sáng ra nhiều điều. Hóa ra tôi giống ông ở chỗ xuất phát điểm là một thủy thủ viễn dương, trên dưới 37 tuổi mới viết truyện ngắn đăng báo đầu tiên, trước đó cũng tìm hiểu sâu về lịch sử, văn hóa…

Bắt đầu viết, những ý niệm để ngồi vào máy tính của tôi thật mơ hồ. Viết được hai mươi vạn chữ rồi, tôi bỗng tự hỏi tôi đang viết gì đây, đâu là định hướng của sự viết? Ít nhất tôi từng email một hai tác phẩm ưng ý của mình dò hỏi một bác phê bình nổi tiếng và một dịch giả uyên bác VN. Họ không có câu trả lời giúp tôi. Đã có lúc tôi cho rằng mình là một “nhà nho hậu hiện đại”, nghe thật hoành tráng, xủng xoảng, khoái cái lỗ nhĩ và tuyệt đối rỗng tuếch!

Tôi có vẻ đã noi theo văn nghiệp của Lỗ Tấn một cách vô thức chăng? Năm nay tôi đã 40 rồi, còn 16 năm nữa nếu cho rằng tôi sẽ thọ bằng Lỗ Tấn. 16 năm để viết nhiều chữ như Lỗ Tấn thì dễ, song phấn đấu để nội dung chứa đựng chỉ một góc như ông cũng đã khó lắm rồi, chưa kể hai hoàn cảnh cách nhau cả thế kỷ.

Entry này sẽ như một dấu mốc lên đường, một định hướng mới cho tôi, từ nay. Có bạn nào chúc tôi may mắn không?

Hic… văn vốn đã rẻ, văn mình còn rẻ ế!

6 phản hồi

Trương Thái Du

Con rồng chữ

Tập truyện ngắn 51 ngàn chữ (cỡ hơn 200 trang in 13×19)

Mục lục

1. Con rồng chữ trang 2 (Báo Văn Nghệ 27.10.2007)

2. Triệu Vũ Đế trang 5

3. Nguyễn Ức Trai trang 9

4. Chúng tôi là chó trang 12

5. Lỗi văn hóa trang 15

6. Dương Cầm trang 17 (Báo Tuổi trẻ 2.4.2006) / Tập truyện ngắn 1200 NXB Trẻ 2008/ Truyện ngắn hay Mười tác giả. NXB Văn học.

7. Cuộc cờ trang 18 (Báo Tuổi trẻ 26.3.2006)

8. Khúc hời ru trang 22 (Báo Văn Nghệ 27.10.2007)

9. Bức tranh hoa đào trang 25

10. Triều cường trang 28

11. Giữa mùa mưa trang 28

12. Đêm thị dân trang 33 (Báo Văn Nghệ TP HCM 2008)

13. Dạ khúc ven rừng trang 36 (Báo Văn Nghệ TP HCM 2008)

14. Hồn phố trang 40 (Báo Văn Nghệ TP HCM 29.3.2007)

15. Á đại gia trang 43

16. Vàng ảnh vàng anh trang 47

17. Phan và Nguyễn trang 50 (Báo Văn Nghệ – số tết tây 2008)

18. Tự thoại trong đêm trang 54 (Báo Tiền Phong 15.3. 1992)

19. Bạn tôi trang 56 (Báo Thanh Niên 21.9.1995)

20. Nơi thời gian dừng lại trang 58 (Báo Văn Nghệ 2008)/Truyện ngắn hay Mười tác giả. NXB Văn học.

21. Ở bên ngoài tổ quốc trang 61 (Báo Văn Nghệ 2008)

22. Cành hoa đào lửa trang 64 (Báo Văn Nghệ TPHCM – Số Tết Mậy Tý 2008)

23. Cặp truyện ngắn sinh đôi trang 67

24. Hòm thư ảo mị trang 73 (Báo Văn Nghệ 10.2008)

25. Man đảo trang 78

———-

Bạn đọc nào có hứng thú, xin nhắn tin riêng địa chỉ email tôi sẽ gửi tặng. NXB nào muốn in, tác giả tặng bản thảo và mua theo giá bìa 100 quyển làm quà bè bạn, người thân.

Trang mạng nào thiếu bài đăng tải, tác giả tặng luôn.

Xin miễn “dụ dỗ” hợp tác xuất bản, gương tày liếp thi nhân đi tặng thơ bị chửi “hâm” sau lưng.

(hic… văn vốn đã rẻ, văn mình còn rẻ ế!).

*** Có 2 bạn nhắn tin lấy truyện (trong tổng số 7 bạn đến giờ này) và cũng hỏi thăm vì bạn là SV, muốn viết gửi báo lấy nhuận bút. Xin trả lời
24 truyện trên tôi viết trong khoảng 4 năm, hứng thì mới viết. Nhuận bút cộng dồn khoảng 7 triệu. Thực ra vì có 2 truyện ở TT các bác ấy trả nhuận bút rất cao nên tổng số mới lên đến vậy. Trung bình 1 truyện chỉ được 300 đến 400 ngàn. Vấn đề này hơi cá nhân nhưng tôi cứ nói ra bàn dân thiên hạ, để mọi người chưa biết có cái nhìn thực tế chung ở chợ chữ An Nam.

*** Cuối cùng entry này được 14 người nhận truyện, với blog của tôi, coi như 14 comment là vui lắm rồi. Xin cảm ơn các bạn đã tìm đến người viết.

Lương tâm nhà báo

8 phản hồi

Theo Vnexpress: Dù chưa phải lúc nói lời cuối cùng trước khi tòa nghị án, nguyên nhà báo Việt Chiến đã không nén nổi cảm xúc: “30 năm làm báo, trong đó 20 năm chuyên viết về nội chính. Tôi đã nhiều lần có mặt tại phòng xử án này. Các thẩm phán ngồi kia chắc cũng không lạ gì tôi. Với lương tâm của một nhà báo, tôi khẳng định không có mục đích nào xấu khi viết bài về PMU 18. Mong các vị hãy minh oan cho tôi”. Cả phòng xử án lặng phắc khi nghe bị cáo, từng là cây bút được nhiều người biết tiếng trải lòng.

Nếu xét theo ngôn ngữ “nguyên nhà báo” thì ông Chiến phải nói “nguyên lương tâm nhà báo”. Tôi không hiểu tại sao người ta có thể sử dụng cụm từ “nguyên nhà báo”. Nhà báo không phải một chức danh. Bỏ qua những qui định “ngầm”, nói chung ai viết báo sạch nước cản đều có thể gọi là nhà báo. Đáng lý họ nên cân nhắc cụm từ “nguyên phóng viên báo TT/TN” chẳng hạn, dù có thể tờ báo này chưa xóa tên họ.

Nobel Văn Chương

5 phản hồi

16 phút sau khi công bố giải noble văn chương, trang web Nobelprize.org đặt câu hỏi “Bạn đã đọc thứ gì của Jean-Marie Gustave Le Clézio chưa?”. Câu trả lời 13% là có và đa số 88% là chưa, trong số 504 ý kiến. Có lẽ 13% và 88% là thuật toán làm tròn, nó có độ lùi và vênh (tổng lên đến 101%) vì các câu trả lời cấp tập.

12 tiếng sau khi công bố, tỉ lệ trên gần như vẫn không thay đổi 13/87 với 3212 ý kiến.

Điều này cho thấy văn chương Pháp, ngôn ngữ Pháp càng ngày càng thui chột, ít người biết đến, dù Jean – Marie là một mẫu nhà văn truyền thống.

Có điều rất buồn cười là sự không thống nhất của Việt ngữ khi dịch lời nhận xét cho giản Nobel năm nay. Tiếng Anh trên trang web Nobelprize là: “author of new departures, poetic adventure and sensual ecstasy, explorer of a humanity beyond and below the reigning civilization”.

BBC tóm ý: “Hội đồng xét giải Nobel mô tả ông là “tác giả của nhiều đường hướng mới, thử nghiệm thơ ca và trạng thái xuất thần của cảm giác”. Tác giả người Anh thắng giải năm ngoái, Doris Lessing mô tả ông như là “người khám phá nhân văn vượt khỏi nền văn minh hiện tại”.

Chẳng hiểu sao Doris của Anh lại nhảy vào giữa mô tả của Viện hàn lâm Thụy Điển. Hóa ra nhà báo BBC ba chớp ba nháng chuyển ngữ từ bản gốc tiếng anh của BBC. Quá trình cut và paste đã bị nhảy dòng, bị lỗi.

Vietnamnet: “tác giả của những sự ra đi mới, cuộc phiêu lưu thi ca và hứng khởi xuất thần nhục cảm, người khai phá một nhân loại bên ngoài và bên dưới nền văn minh đang thống trị”.

Vnexpress: tác giả của những điểm xuất phát mới, của cuộc phiêu lưu đầy chất thơ và những trạng thái xuất thần của cảm xúc; người khám phá một nhân loại nằm ẩn sâu và bên ngoài nền văn minh đang ngự trị”.

Đặc biệt ấm ớ là bài ở Tuổi Trẻ: “Trên trang web chính thức của giải Nobel văn học, Viện Hàn lâm Thụy Điển đã đánh giá ông là một tác giả của một sự khởi hành mới, một sự mạo hiểm đầy chất thơ, là một người thám hiểm trong việc khám phá nhân loại và sự khai hóa văn minh”.

—————-

Quả thực, khá thất vọng với các nhà báo văn học – nghệ thuật người Việt. Chắc chắn họ không phải những người “dốt” tiếng Anh, nhưng họ thiếu cẩn thận, làm việc qua loa, cẩu thả và không tôn trọng độc giả.

Dương Thu Dương – HK N.Đ.Mạnh

2 phản hồi

Chương XXII: Dương Thu Hương

Tôi không nhớ rõ đã quen Dương Thu Hương từ bao giờ. Có lẽ từ hồi chị học trường viết văn Nguyễn Du chăng (1981)?. Tôi được mời dậy trường này mấy khoá đầu. Dương Thu Hương học khoá một cùng với Ngô Thị Kim Cúc, Lâm Thị Mỹ Dạ, Lê Thị Mây, Hữu Thỉnh, Chu Lai, Nguyễn Khắc Trường… Hôm làm lễ bế giảng, chị mặc áo dài trắng, khoác tay tôi cho Hoàng Kim Đáng chụp. ấy là năm 1982. Dương Thu Hương là một phụ nữ có tính cách rất dữ dội và ngang tàng.

Tôi nhớ trong một cuộc họp rất đông văn nghệ sĩ nghe Hoàng Tùng nói

chuyện, ở câu lạc bộ báo chí xế xế Nhà hát lớn. Có lẽ nghe chán quá, nhiều

người bỏ xuống tấng trệt giải khát. Giữa chỗ đông người, Dương Thu Hương

nói lớn: “Trừ anh Hoàng Ngọc Hiến là thày tôi, anh Nguyễn Đăng Mạnh là người tôi kính trọng, còn tất cả bọn phê bình đều là dòi bọ. Riêng Phan Cự Đệ là con chó ngao”.

Hồi tôi còn ở nhà B10, khu tập thể Đồng Xa, chị có đến vài lần. Một lần chị đến với đạo diễn điện ảnh Tiến. Tôi đi vắng. Khi về, thấy có một mảnh giấy gài ở cửa, ghi mấy chữ: “Em đến anh cùng với Tiến để trao đổi về tác phẩm của nhà văn trâu bò của chúng ta (tức cuốn Người đàn bà trên chuyến tầu tốc hành của Nguyễn Minh Châu, chị muốn chuyển thành kịch bản phim). Rất tiếc, anh đi vắng. Ngày mai em lại đến. Nếu anh không có nhà thì cái trường Đại học Sư phạm của anh sẽ bị đốt”.

Hồi chị viết Bên kia bờ ảo vọng, ban đầu đưa đến nhà xuất bản Lao động. Lúc ấy Ma Văn Kháng làm giám đốc. Kháng ngại không in, có lẽ vì sợ đụng đến Nguyễn Đình Thi. Chị đưa cho nhà xuất bản Phụ nữ và được chấp nhận.

Trên đường đi về, tình cờ chị gặp Ma Văn Kháng và một anh nữa cũng ở Nhà xuất bản Lao động. Họ đi xe đạp ngược chiều nhau. Dương Thu Hương gọi

hai anh kia đỗ xe lại và nói dõng dạc: “Này hai thằng mặt dày, sách của tao in rồi!”.

Trong một cuộc hội thảo khoa học kỷ niệm 35 năm văn học cách mạng

(1980), Dương Thu Hương lên diễn đàn, chị phát biểu “Đôi điều suy nghĩ về

nhân cách của người trí thức”, phê phán nhiều văn nghệ sĩ tư cách rất hèn. Chị cũng phàn nàn về đời sống nhà văn. Chị nói: “Viết một tác phẩm rất khó nhọc mà nhuận bút thấp. Nếu tôi không say mê văn chương thì tôi đi làm thợ may hay bán bán
h rán còn sống tốt hơn. Cả hội nghị đói, anh nào cũng mặt xanh nanh
vàng cả. Ta có quá nhiều nhà thơ và anh hùng mà thiếu người làm kinh tế…”

Lại nhớ một lần tôi cùng Dương Thu Hương, Hoàng Ngọc Hiến, Nguyễn Văn Hạnh được trường Đại học Sư phạmViệt Bắc mời nói chuyện. Hôm Dương Thu Hương đăng đàn diễn thuyết, tôi có đến nghe. Chị vừa nói vừa đi đi lại lại rất hiên ngang. Tôi nhớ loáng thoáng, mở đầu chị phê phán Hồ Chí Minh: “Năm điều bác Hồ dạy, không nói yêu cha mẹ nên bây giờ trẻ con hư hỏng hết.” Lúc đó có một anh cán bộ giảng dạy đứng lên hỏi, đại khái, có phải tác

phẩm nào đấy của chị là kết quả của chuyến đi thực tế ở đâu đó không? Chị

mắng luôn anh cán bộ nọ: “Lẽ ra tôi không thèm trả lời. Việc gì tôi phải đi thực tế! Chỉ có bọn cán bộ lãnh đạo quan liêu mới phải đi thực tế chứ! Chính tôi là thực tế, còn phải đi đâu?”

Có một lần tôi đến Dương Thu Hương lúc chị còn ở Ngô Thì Nhậm.

Chị nói, ông Đỗ Mười có sai một anh thư ký đến mời chị đến gặp. Chị trả lời :

“Ông Đỗ Mười hay Đỗ mười một muốn gặp tôi thì đến đây mà gặp”.

Tôi và Dương Thu Hương có một cuộc dong chơi có thể gọi là một

cuộc “bát phố” Hà Nội rất thú vị. Từ Ngô Thì Nhậm, chị rủ tôi đi bộ. (Dương

Thu Hương rất cảnh giác, không đi xe đạp, không đi xe máy, sợ bị thủ tiêu).

Chúng tôi cứ đi lang thang từ phố này sang phố khác. Thỉnh thoảng chị lại chỉ

nhà này nhà nọ, hỏi tôi: “Anh có biết nhà ai đây không?”. Tôi không biết. Chị

nói: “Cớm đấy!” Theo chị, Trần Quốc Vượng, Phạm Hoàng Gia cũng là cớm.

Đi mãi, mỏi chân, chúng tôi vào ăn ở một cái quán ven đường Trần Quốc Toản

chỗ giáp Trần Bình Trọng. Ăn xong, tôi rủ Dương Thu Hương đến nhà Văn

Tâm chơi. Văn Tâm ở Phan Bội Châu, gần đấy. Hương nói: “Văn Tâm là thằng

khốn nạn, không đến!”. Tôi ngạc nhiên nói, Văn Tâm không phải thế đâu, cũng

là người tử tế. Chị nói: “Thôi được, đã là bạn của anh thì đến cũng được”.

Văn Tâm hôm ấy hơi mệt, vào thấy đang nằm trên giường. Vợ chồng

Văn Tâm thấy Dương Thu Hương đến thì cảm động lắm, vội vàng tiếp đón

niềm nở.

Nhìn thấy bức tranh Lưu Công Nhân vẽVăn Tâm treo trên tường, tôi

nói: “Tranh của Lưu Công Nhân”. Dương Thu Hương nói “Lưu Công Nhân là

thằng khốn nạn!”. Từ Đà Lạt, nó dám viết thư gọi: “Em vào đây với anh –

Thằng khốn nạn!”

Chị Cam, vợ Văn Tâm nói: “Chị uống ca cao nhé!”

Dương Thu Hương : “Không, uống cà phê”

Chị Cam: “Cà phê chúng tôi cũng có nhưng để bị hả mất rồi!”

Dương T
hu Hương :
“Thì ra ngoài phố uống!”.

Vợ chồng Văn Tâm phải nài khéo chị mới ở lại.

Bỗng Dương Thu Hương chỉ mặt Văn Tâm nói: “Anh là thằng khốn

nạn!”

Văn Tâm ớ người, không hiểu sao.

Dương Thu Hương giải thích: “Anh làm thầy dùi phá đám cuộc tình

của Cao Xuân Hạo và Phương Quỳnh phải không? (Lúc này Dương Thu

Hương còn chơi thân với Phương Quỳnh).

Văn Tâm phân trần: Anh không hề can thiệp gì đến cuộc tình ấy. Thậm

chí anh còn cho đấy là mối tình đầu tiên thật sự là tình yêu của Cao Xuân Hạo.

Chẳng qua là vợ Hạo trong Nam doạ sẽ thuê bọn voi xanh voi đỏ ra phá tan nhà

Phương Quỳnh, vì thế họ phải chia tay.

Dương Thu Hương không nói gì nữa.

279

Đấy khẩu khí của Dương Thu Hương là như vậy. Thế mà khi đến nhà

tôi, vợ tôi thấy chị có vẻ rất hiền. Cười rất tươi.

Tính cách Dương Thu Hương như vậy, nên viết văn cũng dữ dội lắm.

Hồi ấy tôi viết bài Những phiên toà của Dương Thu Hương (1986) là muốn diễn

tả cái chất văn quyết liệt ấy. Chất văn này mà được phát huy trong thể văn bút

chiến, tranh luận thì phải biết! Sau này quả là chị đã trở thành ngòi bút chính

luận rất sắc sảo. Sắc sảo hơn văn tiểu thuyết. Chính Dương Thu Hương cũng

không đánh giá cao văn tiểu thuyết của mình. Có lần chị nói với tôi: “Văn của

em là văn cải lương, anh đọc làm gì!”. Dương Thu Hương rất có ý thức viết

văn không vì mục đích văn chương mà vì mục đích chính trị, mục đích chiến

đấu cho lợi ích dân tộc, cho chân lý – chị tuyên bố như thế.

Hồi Dương Thu Hương mới ở tù ra, tôi tình cờ gặp ở quán cà phê vỉa

hè chỗ 51Trần Hưng Đạo. Không hiểu sao chị lại ngồi với một nữ trung uý công

an rất xinh xắn (Dương Thu Hương là nữ mà lại mê những cô gái đẹp). Đối với

những người có liên quan đến chị mà phải làm việc với công an khi chị bị tù,

chị nghi ngờ tuốt và khinh tuốt, như Đỗ Đức Hiểu (từng dạy chị tiếng Pháp),

Nguyễn Huy Thiệp, cả Nguyên Ngọc và người bạn gái xinh đẹp và thân thiết

của chị là Phương Quỳnh. Chị hỏi tôi: “Này, có phải Nguyễn Huy Thiệp sợ vãi

đái ra phải không?”.

Dương Thu Hương thích nói năng kiểu dân dã, kể cả nói tục. Thích

giọng đời. Không thích giọng văn chương. Coi nhiệm vụ công dân lúc này là

cao hơn nhiệm vụ làm văn.

Nhân chuyện Hoàng Ngọc Hiến nghe Đỗ Chu nói dối đi hội chen về

mà tưởng thật, và chuyện anh dại dột tham gia vào một đảng nào đấy, Dương

Thu Hương gọi Hiến là đồ ngốc, “nếu là đàn bà thì chửa hoàng hàng tỉ lần”.

ở Dương Thu Hương, dường như nói bạo, nói thô, nói tục là để át đi

một cái gì có thực trong lòng là những tình c
m đằm thắm, là sự nhạy cảm về lý

tưởng, do đó tự thấy là yếu đuối. Con người dữ mà thực ra lành. Đốp chát đấy

mà hay nể người. Rất cảnh giác mà lại cả tin. Dễ bị lừa. Thách thức kẻ thù, hiên

ngang đối mặt với kẻ thù, sẵn sàng cô độc giữa bầy sói, nhưng lại cần tình bạn.

Ôi! Tình bạn vô tư, chân thật sao mà hiếm có trên đời, nhất là đối với một cô

gái xinh xắn trên đất Việt Nam này! Cho nên viết văn là nhu cầu tất yếu, là lẽ

sống, để có thể có người tri kỷ mà không có tình dục xen vào. Văn chương là

người bạn vô tư. Dương Thu Hương hay viết về tình yêu – đúng ra là những vụ

án tình. Nhưng trong truyện của chị, xem ra không hề có tình yêu tốt đẹp, được

ngợi ca như là hạnh phúc đời người. Tình yêu trong tác phẩm Dương Thu

Hương, hoặc chỉ là tình yêu ảo vọng của những cô gái ngây thơ và lãng mạn,

hoặc chỉ là thứ “tình chài gái, lừa gái” của những gã Sở Khanh hiện đại.

Dương Thu Hương tuyên bố thoải mái: “Tôi là con đàn bà lại đực

(Còn Nguyễn Khải là thằng đàn ông lại cái)”. Chị thích chơi với bạn trai nhưng

rất ghét những thằng cứ muốn chuyển sang tình yêu nam nữ, như Lê Đạt, Trần

Đĩnh… Khi nhận thấy có biểu hiện như thế, lập tức chị đuổi luôn. Dương Thu

Hương cũng không thích phiền luỵ đến những gia đình mà do chồng có quan hệ

280

với chị mà vợ chồng lủng củng. Có lần Dương Thu Hương rủ Nguyễn Duy Tiến

(một tiến sĩ toán có giúp đỡ gì đó đối với con hay cháu của chị) đi nhậu cho vui.

Nhưng khi biết vợ Tiến có ý nghi ngờ, ghen tuông, chị cắt luôn, không chơi với

nữa. Riêng tôi và Hoàng Ngọc Hiến vẫn được chị coi là bạn vô tư. Với chúng

tôi, chị có thể nói như nam giới với nhau về thói dâm ô của người này người

khác, như chuyện Hoàng Tùng nửa trên, nửa dưới như thế nào đó…

Một người có vẻ sắc sảo và luôn cảnh giác như thế mà đã nhiều phen

bị lừa… Chẳng hạn chuyên làm nhà làm cửa gì đấy với Lam Luyến, hay chuyện

mua phải thuốc bổ rởm (làm bằng thuốc tăng trọng lợn) bị phù và lở loét khắp

người.

Tóm lại Dương Thu Hương có vẻ giầu nam tính – tính cách mạnh, ăn

nói ngổ ngáo – nhưng thực chất vẫn là một phụ nữ giầu tình cảm và luôn có

mặc cảm của một cô gái trong xã hội Việt Nam với những thành kiến, những

định kiến về người phụ nữ. Ăn nói tạo tợn dữ dội, bốp chát, ngang tàng, đúng là

một cách để che dấu sự mềm yếu của nữ tính và để đối phó với những định kiến

xã hội nói trên. Cho nên chị mới phải “tự thiến” (Uống thuốc diệt dục). Có ba

điều dễ mắc phải và dễ bị lợi dụng, bị vu khống là danh, lợi, tình dục. Danh lợi

chị không thèm. Nhưng tình dục thì phải “tự thiến”.

Dương Thu Hương đã từng có lúc tưởng chỉ còn vất vào nhà xác (uống

nhầm aspirine bị chảy máu dạ dầy). Hai lần uống thuốc tự tử. Lấy phải thằng

chồng vũ phu, bị nó đánh có thương tích (Nguyễn Văn Hạnh nói, có lần Dương

Thu Hương dùn
g mưu trả thù: lừa chồng chui đầu vào gầm giường nhặt hộ cái

gì đó, rồi lấy gậy quật thật lực).

Dương Thu Hương không dấu tôi chuyện gì. Hỏi gì cũng nói: Hương

sinh ở Thái Bình (quê nội) được một năm thì nhà chuyển đi Bắc Giang, chỗ

giáp Bắc Ninh (Việt Yên). Nhà bị bom, chuyển vào thị xã Bắc Ninh cho đến hết

kháng chiến chống Pháp. Học trường Hàn Thuyên cho đến 1964. Sau đó học

trường lý luận nghiệp vụ Bộ văn hoá. Từng cắn máu tay viết đơn xin đi tuyến

lửa Quảng Bình (1966- 1975). Chín năm ở tuyến lửa. Khi chiến thắng thì vỡ

mộng: lý tưởng vấp phải thực tế đầy tiêu cực, bị phá sản. Những thần tượng bị

sụp đổ. Tự coi như bị lừa dối, chị từ bỏ thơ, xoay ra viết văn xuôi để lên án

những kẻ đã làm vấy bùn lên lá cờ lý tưởng của mình. Từ nay, tất cả đều phải

cảnh giác, chỉ tin ở mình thôi. Chấp nhận sống cô độc, chấp nhận sống giữa kẻ

thù để chiến đấu.

Nhưng thật ra có tin ở một cái gì mới hăng hái chửi bới, phủ định như

thế chứ! Chín năm ấy dẫn đến sự vỡ mộng, nhưng cũng là chín năm rèn luyện

một niềm tin ở mình và cuộc sống.

Dương Thu Hương kể chuyện với tôi, chị lấy phải một thằng chồng thô

bỉ mà mãi không bỏ được. Ông bố là một sĩ quan quân đội rất phong kiến,

không cho bỏ chồng. Ông bắt con phải kiểm điểm chỉnh huấn theo kiểu Tầu,

học được ở Quế Lâm. Con gái lớn mà bắt đứng úp mặt vào tường. Li dị chồng

rồi vẫn thế (Dương Thu Hương thế mà lại là đứa con ngoan, rất sợ bố).

Mãi sau ông cụ mới hiểu ra. Sáng sớm hôm ấy, ngồi đầu giường con

281

đang ngủ, hút thuốc lào, nhìn con, thương con, ông hối hận. Giờ ông mới hiểu,

do biết thằng rể thực chất là một thằng đểu. Mười bốn năm sống với nó, còn gì

là đời con gái!.

Có lần Nguyễn Tuân mời Dương Thu Hương đến chơi. Chị từ chối, vì

thấy ông ấy kiêu ngạo quá. Nguyễn Tuân nhắc lại. Chị nói: “Cháu chè, thuốc,

rượu, chả biết”. Vậy là Dương Thu Hương không thích quan hệ trên dưới kiểu

gia trưởng. Con người này sinh ra thích bình đẳng, có máu dân chủ.

Dương Thu Hương đặc biệt căm ghét bọn trí thức hèn nhát, trí thức

quý tộc đi Volga mà hèn. Căm ghét khái niệm “đi thực tế”. Bọn quan lại: đi ôtô,

xa thực tế mới cần đi thực tế. Còn nhà văn là phải sống với thực tế cả đời chứ!

Đâu còn loại nhà văn tháp ngà!

Sau khi đi tù về, Dương Thu Hương ở một căn hộ thuộc một chung cư

ở Trung Tự (A8, B17). Sống một mình. Hai con có chồng có vợ, trưởng thành cả

rồi. Chị hay mời tôi với Hoàng Ngọc Hiến (gần đây thêm Nguyễn Thị Bình) đi

ăn, khi ở nhà hàng Phú Gia, khi ở nhà hàng Vân Nam, thường vào dịp đầu xuân

hay sau một chuyến đi nước ngoài về. Chị không muốn có quan hệ với bạn mới,

sợ liên luỵ đến người ta.

Gần đây, Dương Thu Hương luôn tự nhận mình là giặc, và là một

người đàn bà nhà quê, răng đen, mắt toét, mặc váy. Chị nói, dân tộc Việt Nam

thực ra là một dân tộc nông dân. Chị thích văng tục vì đấy là ngôn ngữ nông

dân. Phải nói bằng ngôn ngữ nông dân mới diễn đạt được đích đáng mọi sự thật.

Nhưng Dương Thu Hương là người rất công bằng. Có lần chị được

mời sang Pháp. Một đám Việt kiều ở một tỉnh nào đó mời đến nói chuyện. Bọn

này muốn chị mạt sát Hồ Chí Minh. Nhưng chị vẫn đánh giá Hồ Chí Minh, dù

sao cũng là một nhân vật vĩ đại. Thế là chúng tức tối, có thằng đến khách sạn

doạ đánh chị. Dân Việt Nam là thế, hay bè phái. Mà bè phái thì bất chấp chân

lý, bất chấp lẽ phải.

Hồi ấy nhiều người cứ tưởng Dương Thu Hương ở lại Pháp không về.

Thực ra đúng thời hạn, chị về ngay.

Gần đây, chị lại sang Pháp. Lần này chị chủ trương ở lại. ở trong nước,

bị quấy nhiễu quá, không làm việc được. Có hồi người ta cắt cả điện thoại của

chị.

Viết truyện, Dương Thu Hương thường hay luận về vấn đề hạnh phúc

của những cô gái trẻ. Những cô gái hợm hĩnh và lãng mạn, chẳng hiểu tình yêu

và hạnh phúc là gì, cứ chạy theo những tình yêu mơ mộng và huyền hoặc, để

cuối cùng đánh rơi mất tình yêu và hạnh phúc thực của mình. Dương Thu

Hương từng luận về hạnh phúc như một người đầy trải nghiệm: nó như quân

xúc sắc trong trò chơi. Cần thì không đến. Không cần lại đến. Nhưng nó đến mà

đánh rơi nó, đánh mất nó như chơi. Hạnh phúc phải do chính mình quyết định.

Là ý thức, là hiểu biết, nhưng nó cũng là sự hồn nhiên, chân thực, thật thà, trước

hết với mình. Đừng có dại nghe ai xúc xiểm – vì hạnh phúc chỉ có cá nhân mình

mới hiểu được.

Không rõ Dương Thu Hương tự thấy đời mình thế nào, còn theo tôi,

282

chị chưa bao giờ có hạnh phúc. Đời người đàn bà như thế là khổ lắm.

Tôi thật sự khâm phục Dương Thu Hương. Cảm phục sự dũng cảm của

chị – sự dũng cảm đã phải trả giá rất đắt: một người yêu đời, rất cần tình bạn và

sự cảm thông, mà phải sống cô độc, một mình chống chọi với cả một Nhà nước.

Tôi cũng thật sự thương Dương Thu Hương, một người đàn bà như thế là khổ

lắm.

Hiện nay Dương Thu Hương đang ở Pháp.

Nghe nói tiểu thuyết Chốn vắng của chị được dịch và Những thiên

đường mù sắp được chuyển thành kịch bản phim.

Xin chúc mừng chị.

Láng Hạ 01.5.2007.

Xe đạp muôn năm

Để lại phản hồi

Xe đạp giá ngàn đô
07/10/2008 18h35 (GMT+7)

Trên đường phố Sài Gòn có những chiếc xe đạp mà ai cũng phải trầm trồ là đẹp, nhưng nếu biết giá của nó là 10.500 USD, bạn sẽ nghĩ gì?

Đắt ngang xe máy “xịn”

Những xe đạp nguyên chiếc của các thương hiệu nổi tiếng rất hiếm khi được đưa về Việt Nam vì thuế nhập khẩu rất cao, và giá thiên hình vạn trạng.

Trong khi đó dân mê xe đạp thường lại thích chơi hàng “tuyển”, chọn sườn (khung) xe và những thứ phụ tùng mình thích rồi ráp vào mà đạp. Thành ra người ta chỉ biết được chính xác chiếc xe bạn giá bao nhiêu nếu họ sành đồ trên xe, hoặc bạn nói thật.

“Việt Nam bây giờ không thiếu gì những chiếc xe đạp giá hàng trăm triệu đồng. Mà chỉ là xe để đạp chơi thôi”, anh T., một dân chơi xế điếc ở quận 1 cho biết.

Dân trong giới nói anh Th. ở quận 5 có chiếc xế giá gần hai trăm triệu đồng. Nhưng nếu ai đó đem chuyện này hỏi thì anh liền cười khà khà: “Làm gì có, người ta giỡn chơi thôi!”.

Thật ra, nhìn chiếc xe, rồi lên mạng dò giá là biết liền.

Có những chiếc xe mà chỉ sườn xe làm bằng sợi carbon do Mỹ hay Ý sản xuất đã có giá từ 5.000 USD cho tới 5.000 bảng Anh. Chưa kể những phụ tùng còn lại có giá tương đương nữa. Hay có chiếc De Rosa (Ý) giá hơn 18.000 bảng Anh, tính ra gần bằng một chiếc Honda Civic 1.8 số tự động rồi…

Ảnh minh hoạ

Cũng vì là hàng “tuyển” nên giá cả thật khó lường. Tại một cuộc offline mới đây của dân mê xe đạp, mọi người xúm lại trầm trồ xuýt xoa trước một “em” xe lộng lẫy màu đỏ của một thanh niên ở Vũng Tàu, có sườn màu đỏ đen làm bằng sợi carbon mang tên Prince của hãng xe danh tiếng Ý Pinarello.

“Em” này là “đỉnh” nhất trong các xe có mặt hôm ấy. Sườn Prince đời 2008 là loại nhẹ nhất của hãng này, chỉ có 900g, với giá trên mạng là 4.999,9 USD. Chiếc sườn này có vóc dáng mạnh mẽ nhưng lại được sơn kiểu “uốn éo” tạo sóng khiến người ta cảm giác nó luôn chuyển động dù vẫn đang đứng yên. Cả chiếc xe nặng hơn 6,5kg, tính ra bằng khoảng ba chiếc laptop đời mới.

Một “cuộc chiến” về giá cả đã nổ ra xung quanh chiếc xe này: Một dân chơi ở Tiền Giang cho rằng giá nó khoảng 280 triệu đồng; một anh làm nghề ráp xe đạp ở quận 5 nói nó chỉ 7.500 USD là cùng. Còn chủ của nó thì tủm tỉm: “Tôi ráp nó hết 10.500 USD”. Như vậy là khoảng 170 triệu đồng, (đắt hơn xe Honda SH loại đời mới nhất hiện nay)!

Bạn muốn mua xe 1 triệu, 10 triệu hay 100 triệu đồng? Có đủ loại cho bạn chọn. Những chiếc xe đạp mini, xe nhập nguyên chiếc (chủ yếu từ Trung Quốc, Đài Loan), xe đạp cũ (Nhật) có thể mua ở đường Võ Thị Sáu hay phố xe đạp Bùi Hữu Nghĩa.

Còn nếu muốn ráp một chiếc xe theo ý mình? Sài Gòn này có khoảng chục tiệm xe có thể làm vừa lòng bạn.

Tại những tiệm xe nổi tiếng như tiệm của ông Long (đường Hoàng Văn Thụ), tiệm Lê Hoàng (đường Cách Mạng Tháng Tám), tiệm Hùng An Đông (chợ An Đông)…, chỉ cần nói bạn có bao nhiêu tiền và muốn một “em” kiểu gì, các ông chủ tiệm sẽ làm vừa lòng bạn ngay.

Hàng “độc” trên phố

Ai hay ra chợ bán phụ tùng xe đạp xe máy Tân Thành (quận 5) thỉnh thoảng sẽ gặp những chiếc xe đạp mà vừa xuất hiện đã khiến dân tình quên cả mua bán.

Đó là chiếc xe đạp hẳn hoi nhưng lại có hình dáng của chiếc cào cào Harley Davidson. Bánh sau có vỏ và niền to như chiếc bánh của mô tô. Gióng ngang của sườn xe được đúc rất to gợi liên tưởng tới bình xăng. Và dáng ngồi đạp xe thì mới thật độc chiêu: Đúng kiểu ngồi của xe mô tô Harley, lưng thẳng, hai tay thẳng ra phía trước, hai chân cũng duỗi thẳng ra phía trước.

Khi chúng tôi hỏi người chủ của nó – một thanh niên cỡ 20 tuổi, rằng xe này đạp có nặng không, anh cho biết: “Nhìn vậy chớ đi nhẹ hều à”.

Theo lời một dân chơi xe đạp thì tại Sài Gòn có khoảng chục chiếc xe dạng này: “Mấy xe kiểu đó chỉ đạp chơi cho vui thôi, chứ đi chừng khoảng năm cây số là biết mùi liền. Nhìn “khủng” vậy nhưng giá của chúng ở Mỹ chừng mấy trăm cho tới 1.000 USD, còn hàng Trung Quốc chừng 100 USD. Những ai cao to, ăn mặc hầm hố; ngồi lên xe này nhìn mới ra dáng.

Kiểu dáng xe đạp được thiết kế hết sức phong phú. Có những chiếc xe nhìn từ xa thấy bánh rất to, nhưng lại gần mới biết hoá ra là cặp vành, còn cái vỏ (lốp xe) thì nhỏ xíu.

Ông Hùng An Đông cho biết bánh xe dạng này thường chỉ để chạy chơi cho vui, còn khi đua tốc độ người ta hay thay bánh khác vì xe như vậy thường cản gió nên đạp nặng.

Cứ cách vài tháng ông Hùng An Đông lại đi nước ngoài “tuyển” hàng, chính vì vậy dân mê xe cứ thích món đồ nào thì đặt hàng để được “con” xe mong muốn.

Chơi xe đạp cũng phải chơi luôn phụ kiện: Đồng hồ đo tốc độ, khoảng cách và lượng calorie mà người đạp xe đã tiêu tốn, rồi nón bảo hiểm, kính mát, áo quần chuyên dụng… Xe đạp lại có loại chạy đường trường, đạp lòng vòng dã ngoại, leo núi, xe BMX để biểu diễn những trò mạo hiểm…

Với người nổi tiếng trong giới chơi xe như ông Q.A., trong nhà có bộ sưu tập tới vài chục chiếc đủ loại. Còn những dân chơi có hai, ba xe theo từng loại chuyên dụng vừa nêu thì rất nhiều.

Bỏ cả một món tiền lớn ra để mua xe đạp trong khi thiên hạ nhiều người đang đi xe máy muốn lên xế hộp, đang xế hộp muốn lên xe sang hơn, đã thế còn bị chê: “Mắc vậy, thà mua xe máy hay xe hơi mà chạy cho sướng”. Vậy mà người ta vẫn cứ xe đạp,
không chỉ đi chơi mà còn đi làm.

Theo Sài Gòn Tiếp Thị

var cFontSize= readCookie(“fontSize”); if (cFontSize==3){ makeBigerFont(‘pageContent’); }else{ makeSmallerFont(‘pageContent’); }

Older Entries