Viết xong 3 truyện ngắn. Bắn 3 phát, chỉ cần trúng 1 phát báo xuân hay cận xuân để làm quà tết bè bạn và người thân là tốt rồi. Tháng này tính ra năng suất “lao động viết văn” cao nhất trong năm. Bỗng nhận ra cái cảm giác chán chán mỗi khi hoàn thành một truyện ngắn. Chẳng hiểu sao nữa. Hai bản thảo tiểu thuyết vẫn dang dở. Thiếu kiên nhẫn, thiếu sự tĩnh tâm cần thiết để ngồi đồng.

Mấy hôm nay đọc phongdiep.net thấy các nhà phê bình cứ chửi nhau loạn xạ. Một nhà văn có can dự thì đã bắt đầu tung c, đ lên blog rồi. Thảm! Đọc 3 truyện ngắn của Vũ Ngọc Tiến trong tập vừa bị thu hồi thấy xạo quá. Văn giả là thứ khó giấu nhất trên đời.

Cả năm nay gần như không nghe nhạc. Hôm nay mới nhận ra cái laptop thằng em cho là loại máy dòng entertainment. Loa cực hay, dù mở nhỏ và đêm khuya. Chọn nhạc, nhất quyết không thèm nghe TCS. À, một trong những lý do “cạch” TCS có lẽ TCS là giá trị của đám đông chăng? Vẫn thích nhất Văn Cao. Nhạc Văn Cao đã bị cái giọng chua lè và đầy đặn về kỹ thuật của Ánh Tuyết ám hại mười mấy năm nay. Trang web nhạc nào cũng có hơn nửa ca khúc Văn Cao do Ánh Tuyết bỏ bom. Hãi!

Bà con dạo này chán blog hết rồi. Biết bao nhiêu chi tiết văn học/học thuật trong những trang viết của mình đã nhặt nhạnh hoặc nhớ lại từ blog. Xưa từng add friend Trục Nhật Phi (CTT), một dạo thấy ổng toàn post truyện chưởng (tôi xem đấy là văn chương hạng bét), bực, remove. Gần đây đọc 1 số nghiên cứu văn hóa thấy hay quá, âm thầm lấy lại link, sáng ra bao nhiêu ý tưởng. Mà cụ này kiêu bà cố, hay tự khen nên nhiều lúc rất phản cảm. Ai cũng có một cái gót chân asin.

Mùa đông này phải về lại Đồ Sơn thôi. Những họng pháo phòng thủ trong hang núi chắc vẫn còn nguyên. Những bụi Dã Quì chắc đã rực vàng. Sẽ lang thang một mình, nhưng cứ nghĩ đến đoạn các đầu mối tiếp thị thịt tươi sẽ săn đuổi hết sức tận tình trong mùa ế khách này. Lại khớp!

À quên, vào edit thêm: Trung Quốc đã có những động thái mới nhất trên vùng biển Trường Sa. Tôi đã linh cảm điều này rất lâu rồi, và mới đây là đoạn cuối trong truyện ngắn Đông Chí: “Chuyến tới chúng tôi sẽ vào biển Hoàng hải, chở sắt cuộn từ Đại Liên Trung Quốc hay Incheon Nam Hàn gì đó đến Đài Loan. Mùa xuân còn xa. Quê nhà cũng còn xa. Nhưng cơn bão sót số mười ba, đang hình thành từ một áp thấp ở vùng biển Trường Sa rất gần với lo lắng của tôi khi đọc bản tin thời tiết. Chiếc đòn gánh của bà mẹ Việt Nam lại oằn xuống, sắt se ngày Đông chí”.