Mậu tý có thể nói là một năm viết khá khỏe của tôi.

Bốn truyện ngắn đăng báo Văn Nghệ:
1. Nơi thời gian dừng lại
2. Ở bên ngoài tổ quốc
3. Hòm thư ảo mị
4. Đông chí (Tết Tây)

Hai truyện ngắn đăng báo Văn Nghệ TP HCM
5. Đêm thị dân
6. Dạ khúc ven rừng

Hai bài báo trên talawas
7. Suy nghĩ bên cạnh một đám tang lặng lẽ
8. Có nên giữ nguyên trạng biển Đông

9. Bài báo trên Đàn Chim Việt Kẻ thất tiết của lịch sử

10. Bài báo trên BBC Việt Nam và thế giới Trung Hoa , được dịch ra tiếng Trung.
11. Bài báo xuân Viettide (ảnh trên)
12. Bài báo xuân Lao Động: Lập thân tối hạ thị văn chương?
13. Một vài truyện ngắn lẻ và cũ in chung tại NXB Trẻ (và hình như cả NXB Văn Học) nhưng không nhận được nhuận bút hoặc sách biếu.
14. Một bài báo về ông Lê Mạnh Thát đăng liên tục ba ngày liên tiếp trên ba tờ báo TT&VH, Nhân Dân, Thanh Niên.
15. Các truyện ngắn được nhiều trang mạng sử dụng như Diễn Đàn, Hội Nhà Văn, Da Màu .v.v..

——–

Bản thảo truyện ngắn gồm 28 truyện, 55 ngàn chữ được Bách Việt nhận xét như sau (Đã biên tập các yếu tố cá nhân liên quan của tác giả email):

Tôi đã chuyển bản thảo của anh đến những người trong ban thẩm định. Thực ra thì các truyện ngắn của anh viết khá đều tay, và khá chỉn chu. Đó là 1 điểm mạnh mà ko phải bất cứ tập bản thảo nào cũng có được. Tuy nhiên, chính sự chỉn chu đó, đôi khi, lại khiến người đọc có cảm giác bị bó chặt trong 1 bộ vét, tất nhiên vấn đề không phải ở chỗ bản thân bộ vét mà là người đó lại cứ thích “đóng” áo bà ba, quần lá tọa kia. Hi vọng anh ko phật ý vì cách ví von đó; âu cũng chỉ là nói cho vui. Vấn đề của tập bản thảo là ở chỗ, nếu tách riêng từng truyện, có thể nói là khá hay, nhưng khi gộp hết vào thành 1 tập truyện ngắn, lại dễ khiến độc giả nhanh nản, vì trước sau vẫn duy trì gần như 1 lối viết ấy. Giọng văn của anh chứng tỏ 1 bản lĩnh từng trải hơn tuổi thực rất nhiều, nhưng ko biết có phải vì bản thân tác giả bôn ba nhiều trên dặm ngàn sóng gió nên có phần hơi “già” chút xíu ko?!

Trong tình hình hiện tại, tính chất của tập bản thảo chưa phù hợp lắm với định hướng phát triển của Bách Việt. Rất mong anh thông cảm, và hy vọng vào 1 cơ hội hợp tác khác“.

Mỗi người có thể đọc những dòng chữ “ngoài văn bản” ở email này, cho nên xin khỏi bình luận gì thêm. Xin cảm ơn Bách Việt và cách làm chuyên nghiệp của họ, ít nhất là ở việc thẳng thắn trao đổi với tác giả.

——-

Nói chung một năm viết lách có vui, có buồn, có thất vọng và cũng có cảm kích. Chẳng hạn mất mấy thời gian để báo sớm cho tác giả sẽ sử dụng cái này cái kia, để khỏi gây ra cảnh in trùng hoặc gỡ bỏ trước khi in. Chẳng hạn có hay không nhuận bút thì nói trước, mập mờ kẻ có người không trên cùng một cơ quan thì chỉ gây ra những hiểu lầm (vì hơn nửa bản quyền những gì tôi viết đã “kính tặng” một cách vô tư).

Giả như Viettide cứ mong sớm gửi nhuận bút, tôi cảm kích lắm, vì đó là thái độ trân trọng tác giả. Nhưng nghĩ vài chục bạc mà làm phiền họ đi tới đi lui ngày xuân bận rộn nên xin hoãn, hy vọng lúc nào anh/chị ấy về VN, lấy tiền đó đổi vài ly bia bên câu chuyện chữ nghĩa thì hay hơn.

Giả như một bác Việt Kiều đã hưu trí cuối năm về thăm quê email mời café, tặng chocolate, lịch bàn rồi nói chuyện văn hóa văn nghệ. Sao mà ấm cúng lạ. Những người xa quê mới đáng thương làm sao. Các trang viết của tôi trở thành sợi dây vô hình nối họ với cội nguồn. Cảm giác có ích cho ai đó thật quí giá.

—–

Gần như tôi không cần cố gắng viết sao cho Việt Cộng không nhức đầu, Việt Kiều không nhức mắt và Việt Gian không ngứa miệng. Cứ đường đường bám lấy nhân văn là xong thôi. Đó cũng là định hướng mãi mãi của sự viết nơi tôi.

Kính chúc các bạn đọc một năm mới an khang, thịnh vượng và thành công mỹ mãn.