Chuyến mua sách tất niên chẳng tìm đâu ra một quyển sách hay đành vơ đại:

1. Vòm không của lịch sử: Dày 871 trang, tác giả lạ hoắc Từ Quý Tường. Tôi luôn ngại mua sách dày vì nằm đọc rất khó.
2. Nhật Bản học của Dương Ngọc Dũng. Nhìn cái ảnh bác TS Harvard này ở bìa 4 tí nữa phì cười, trông không khác gã trộm trâu. Phong cách “giao lưu” Harvard đỉnh nhất của bác Dũng là chửi tục như hát hay. Hy vọng năm rộng tháng dài sẽ tìm thấy trong sách những điều bổ ích.
3a. “Từ điển Trung Anh cho người đang yêu” của Quách Tiểu Lộ.
3b. Ngoài ra còn quyển “Nhiều cách sống” của Nguyễn Quỳnh Trang chưa đọc từ đợt mua sách lần trước. Quyết định mua là do một friend nào đó trên blog có ưu ái nhắc đến quyển này (hay là đãi bôi vì được tặng sách, chẳng nhớ).

Mấy ngày tết chọn hai tác giả nữ VN & TQ trẻ tuổi, hy vọng tìm sự thư giãn nhẹ nhàng. Vậy mà có nhẹ nhàng được đâu.

“Từ điển…” chỉ được cấu trúc lạ, nội dung nhạt toẹt, đọc ào ào và chẳng đọng chút gì. Cuối truyện mới biết hóa ra đây là tác phẩm đầu tay của Quách. An ủi chút xíu vì quyển sau (Thạch Thôn) đã chắc tay hơn quyển này rất nhiều. Sẽ vẫn mua sách của họ Quách (nếu có).

“Nhiều cách sống” thì thất bại thảm hại. Vừa đọc vừa chê và quyết tâm gấp chéo những chỗ “lưu ý” để “nhặt sạn”, nhằm hóa cải một quyển sách dở thành “bài học nên tránh”… Phải chăng đây là cách “tiết kiệm” hiệu quả tiền bạc lẫn thời gian?

Tựa sách: Hóa ra là xén một câu của nhà văn hạng hai Nhật Bản Murakami.
Tên nhân vật chính: Lâm Lâm nhé. Bỗng nhớ đến chị hai sến nhão “Em xinh không?” mới đổi bút danh thành Đình Đình. Cảm giác như là bị ép dùng con xe máy Hongda Tàu giả Honda Dream Nhật đi du lịch liên tỉnh vậy.
Nội dung: Nhạt từng xăng ti mét. Hư cấu rất giả tạo từ sự kiện đến tình tiết. Chẳng hạn trang 36, cô gái ngồi ghế trước taxi bốn chỗ (cạnh lái xe) có thể nhìn qua kính chiếu hậu (dành cho lái xe) mà tả cảnh ở băng sau như phim hành động USA.
Ngôn ngữ: Văn viết cực kỳ thừa thãi. Từng câu, từng đoạn, từng chương. Có những đoạn tôi nhẩm cắt đi hơn nửa số chữ mà vẫn diễn đủ ý.

(còn tiếp…)