Chopin viết tổng cộng 21 bản Dạ Khúc (Nocturne), trong đó hai bản cung Đô thăng thứ (20) và Đô thứ (21) chỉ xuất bản sau khi ông qua đời nên được gọi là Dạ Khúc vĩnh biệt.

Nghe Chopin trong đêm lúc nào cũng mê lịm, chỉ muốn được chết nhẹ nhàng trong tiếng nhạc của ông.