magnify
Thời sinh viên, chúng tôi có câu nói hài hước: “Không hiểu gì về điện, sờ vào đèn dầu lại sợ nó giật”. Câu này ám chỉ những người “tinh vi”, không có nền tảng kiến thức cơ bản về vấn đề nào đó mà lại võ đoán, vỗ ngực.

Sau bài “Có không kẻ sĩ Trịnh Công Sơn” của tôi, hàng loạt ý kiến cho rằng tác giả chẳng hiểu gì về nhạc mà dám mạo phạm họ Trịnh. Đó là bức xúc nhỏ. Bức xúc lớn hơn thì họ viết hẳn một bài để dạy dỗ như Đào Hiếu, Vy Huyền.

“Mỗi văn bản, bản thân nó là 1 sản phẩm hoàn chỉnh của tư duy ở thời điểm văn bản được viết. Người viết chỉ có thể làm chủ ý thức của mình, còn những gì vượt khỏi ý thức thì cũng chịu. Cho nên bàn luận nhảm nhí của tác giả sau khi văn bản ra đời dễ bị bắt bẻ từ chính nội hàm văn bản. Ở những bài viết “nhạy cảm”, nhiều lần thiên hạ đã nhảy vào chửi tác giả không phải vì bài viết mà chính vì những bàn luận mở rộng đã phá vỡ mạch bài viết. Người đọc, khi đọc đã tự đặt mình là đồng tác giả của bài viết. Tác giả chỉ mong có phản hồi để hiểu rõ văn bản hơn là đủ”.

Đoạn trên là những gì tôi rút ra sau khi viết bài về TCS. Do đó tôi không có lý do để viết thêm bất cứ thứ gì trên talawas. Tuy vậy, trong giới hạn bạn bè – những người hay vào đọc blog này, tôi muốn trưng ra một bằng chứng là tôi có căn bản nhạc lý nhất định khi tìm hiểu nhạc TCS.

Ảnh: Giấy khen và quyết định thưởng tiền của hiệu trưởng ĐH HH năm 1991 cho tác giả: