Người ta hay gọi một người lớn ngây thơ là đứa trẻ con to xác. Ngược lại thì hơi khó hiểu. Nhưng rõ ràng, có gã già đầu nào đó trốn trong cơ thể thiếu niên của tôi. Tôi ít nói đến độ thành ngữ ngậm tăm hoàn toàn không phù hợp. Tôi không câm. Từ khi ý thức hiện hữu, tôi bị nghe nhiều quá, vượt tải. Sự im lặng đã được lựa chọn như một hành vi, chứ không phải thái độ.

Tôi không nhớ tiếng ru và sữa mẹ. Tôi chẳng rõ song thân mình bắt đầu cãi nhau như cơm bữa sau hay trước khi sinh tôi. Nào ai biết họ mâu thuẫn ra sao. Các màn tranh luận diễn ra bất tận, dai như một con mực ống trăm tuổi phơi khô quá nắng. Ngày này qua ngày khác, không kiêng giờ giấc, giọng kim và lời trầm đối nhau chan chát.

Hình như tôi bị phát vào mông lúc một tuổi, dù tôi rất ít khóc nhè. Cô ôsin theo lệnh bà chủ, chuyển kênh tivi liên tục tìm các đoạn quảng cáo mỗi lần cho tôi ăn dặm. Từ rất sớm, tôi thừa biết các chương trình quảng cáo chỉ là rác nghe nhìn, đầy dối trá. Tôi đã phản đối bằng cách cứ ngậm bột đến khi nó chảy thành nước. Mẹ tôi không ngần ngại sử dụng bạo lực để tôi phải nuốt.

***

Tôi cho rằng mọi âm thanh xung quanh mình chỉ toàn là tiếng ồn và ghét cay ghét đắng chúng. Nhà cũ tôi ở vốn là hiệu thuốc tây bán sĩ của mẹ và phòng mạch của cha. Hai mặt tiền thật lớn nhìn ra những con lộ giao thông và giao thương sầm uất. Khách ra vào nườm nượp. Tiếng xe cộ cháy tai. Khói bụi đặc quánh tựa sương sớm. Bụng mang dạ chửa nhưng mẹ tôi gần như không bỏ việc ngày nào. Bà chạy đi chạy lại như thoi đưa giữa phòng kinh doanh một công ty to, nơi bà có biên chế, và cơ sở làm ăn này. Có năm mẹ còn nằm trong nhóm những cá nhân đứng đầu danh sách nộp thuế nhiều cho nhà nước, được lên báo. Thiên hạ trầm trồ. Thực ra bà chỉ giúp công ty và các bác sĩ kê đơn lách thuế mà thôi. Công đoạn này phức tạp lắm. Tôi nghe phong phanh thế. Bà luôn tự hào vì đã chọn đúng cái nghề bất chấp suy thoái. Kinh tế lụn bại, con người bi quan luôn đẻ thêm bệnh. Khám bệnh và bán thuốc không phát đạt mới lạ. Thuở đời, ai lại trả treo với chính sinh mạng của mình?

Ổ bụng mẹ chật hẹp và ngột ngạt, xoay trở rất khó. Tôi định vòng hai tay che tai nhưng hậu đậu thành ra nhau quấn cổ. Mấy lần tôi suýt chết vì máu không lên được não. Mẹ sinh mổ cấp cứu cũng do cớ sự ấy. Cha tôi luống cuống, nổi nóng với trực ban lề mề. Bà nọ thù vặt, liền xếp mẹ con tôi vào căn phòng cạnh mô tơ thang máy. Vừa mở mắt, tôi đã ê lợi bởi tiếng rin rít khó chịu trong một bệnh viện yên tĩnh và vắng lặng bậc nhất xứ này.

Khi tôi lên sáu, cha mẹ li dị. Cha dùng mọi thủ đoạn để giành quyền nuôi tôi. Đừng lầm. Ông không yêu tôi hơn một vài đứa con rơi của ông như đồn thổi. Ông muốn là người chiến thắng trước mẹ. Thực ra ông lọt vào bẫy của bà. Mẹ chỉ lưu ý việc phân chia tài sản. Gã luật sư láu cá mẹ thuê đã khiến cha tôi phân tán tư tưởng. Ông mải giành con mà quên bẵng thị trường bất động sản đang sốt co giật.

Tôi bị ném vào một trường nội trú có tiếng vì sĩ diện của cha. Nó uy tín đến nỗi các bậc phụ huynh đáng kính không thèm để ý môi sinh kinh khủng xung quanh. Cổng trường bị chèn ép bởi dãy phố chợ trời thượng vàng hạ cám, từ đồ ăn cắp đến hải sản và thịt rừng vĩnh viễn tươi ngon trong phân urê hoặc hóa chất công nghiệp.

Tôi lỡ sinh ra trong tiếng ồn thì phải tập sống chung với nó hoặc phớt lờ. Tôi đóng dần lỗ tai mình lại, song song với việc tự rèn luyện để trở thành một người đọc khẩu hình nhuần nhuyễn. Trong lớp tôi luôn hướng lên bảng đen, nơi cô giáo đứng khua môi như máy. Ngoài giờ thì tôi dán mắt vào truyền hình, vào những cái mồm từ nhiều vùng miền khác nhau. Tôi chết mê chết mệt các chương trình thế giới động vật. Tôi yêu quí loài thú bởi chúng ít nói còn hơn tôi nữa. Dù sao tôi vẫn luôn bị ép nói, ép đọc trong lớp.

Tôi học khá đều các môn. Chính sự khó nhọc khi giao tiếp của tôi làm cô giáo chủ nhiệm nghi ngờ tôi bị tự kỷ ám thị. Ơn trời, tôi được cha đưa đi khám bệnh khắp nơi. Những cuộc du ngoạn hiếm hoi, chẳng đặng thì đừng, đôi khi làm không khí thoáng hơn. Các bác sĩ chuyên khoa múa mép đắn đo, trì hoãn đưa ra kết luận cuối cùng. Cũng vì cha tôi khá giả. Nói thẳng tuột tôi không bị bệnh, hóa ra họ tự cắt mạch thu nhập của mình ư?

Cha tôi là bác sĩ phẫu thuật. Ông bí mật kinh doanh nội tạng. Phòng mạch của ông là một địa chỉ tư vấn uy tín nhất nhì thành phố này. Các con bệnh “tiền nhiều như quân Nguyên” thường truyền nhau số điện thoại của cha. Bệnh nhân cần thay thận? Cha tôi sẽ thông báo xuống các chân rết tìm giúp một loạt “cảm tình viên” tiềm năng đang ôm mộng “xóa nghèo”. Mọi xét nghiệm tiền phẫu đều do chính cha tôi thực hiện và lưu hồ sơ cẩn thận. Càng về sau cha càng nhàn. Ngân hàng nội tạng sống vật vờ bên lề cuộc sống của ông, lắm phen đáp ứng cho cả người nước ngoài. Để tránh luật pháp nhòm ngó, cha luôn luôn đưa con bệnh và người bán nội tạng du lịch có thời hạn ở một số quốc gia tân tiến về y tế trong khu vực. Công việc rất suôn sẻ. Xuất ngoại về ông lão sáu mươi có thể lấy vợ hai, gã lực điền bần cùng thừa tiền sửa nhà, chữa bệnh cho con. Cha tôi có thêm bát cháo… yến gửi nhờ nhà băng.

Cha và mẹ vẫn gặp nhau luôn, không vì thỉnh thoảng phải bàn giao tôi. Cha cần kê đơn đặc biệt chống thải ghép theo danh mục thuốc tồn kho của mẹ. Có lần tôi hỏi mẹ cha giàu cỡ nào. Khẩu hình mẹ nhoay nhoáy, cha có thể nuôi mười gia đình đến khi ông trăm tuổi. Tôi thắc mắc mẹ cũng thế chứ. Mẹ vênh mặt lên: “Còn khuya! Mười cha mày chưa bằng tao”. Tôi nhờ mẹ phân biệt giúp tôi giàu và no. Mẹ chun mũi “Như nhau cả”. Tôi mô tả những con thú buồn ngủ trong các thước phim thế giới động vật. Loài hung dữ nào cũng trở nên hiền lành vô cùng khi đầy bụng. Sư tử chỉ săn hưu nai lúc đói, bằng bản năng. Cha tôi vẫn trữ mồi khi đã no dăm kiếp. Đó là sự tham lam. Đó đích thị là dã man.

Mẹ cho tôi một cái tát thật đau. Bà giẩu mỏ “Đồ bệnh hoạn, tự kỷ ám thị. Mày câm đi”. Tôi không ngạc nhiên. Nếu vẫn tròn mắt như bị phát vào mông lúc một tuổi, thì tôi đã không đóng tai và chỉ đọc khẩu hình trên miệng người đời.

***

Cha tôi bảo trồng cây dưỡng tâm, nuôi cá dưỡng thần. Ông có hẳn một trang trại bạt ngàn hoa trái trên ngọn đồi thấp cách thành phố hơn trăm cây số. Mỗi kỳ nghỉ hè tôi chỉ mong được cha đẩy về đó như khất nợ. Khi ấy tai tôi sẽ lại mở ra, nghe gió luồn qua những mầm cây đang cựa quậy trong đêm. Bạn của tôi là hẳn một trời sao. Vạn chớp nháy triệu năm bỗng thành lời dịu ngọt trong mắt. Tôi gọi những vệt băng sáng là nụ cười của bầu trời. Chúng lấp lánh niềm lạc quan cô độc, nối đến tận bình minh đỏ nhừ (hứa hẹn toàn nóng nực, bức bối).

Ban ngày, nếu không quẩn quanh giữa vòng rào kẽm gai khép kín quả đồi mênh mông, tôi lại lên tầng áp mái. Bên một khung cửa chớp hút gió và lấy sáng hình tròn, tôi dùng chiếc viễn vọng kính có độ nét cao quét xuống những mái lá xa tít. Hình như đó là nửa xóm nghèo (nghĩa là nghèo hơn cả nghèo). Có lẽ họ nhập cư từ một vùng đồng bằng đất chật người đông phía bắc. Khẩu hình của họ nhanh, nhẹ, các âm tiết dứt khoát.

Hơn chục nóc nhà ôm ấp một lớp tiểu học vách tre nứa tan hoang. Bảng đen rỗ dầy như gương mặt một tên ma cô dắt gái trên phim ảnh. Con người sống với nhau không hẳn thừa chan hòa. Ánh mắt họ luôn trĩu nặng sự thiếu thốn nhiều mặt.

Tôi bỗng bàng hoàng nhận ra một cậu bé lem luốc trong xóm và tôi giống nhau như hai giọt nước. Chắt lọc thông tin từ viễn ảnh sinh hoạt và những động thái hằng ngày của cậu, tôi tạm ước đoán cậu chẳng có cha. Thi thoảng rậm rật chân tay phá phách, cậu hay bị bà lão tóc bạc lưng còng chửi là đồ con hoang. Mẹ cậu lao động theo mùa vụ rất bấp bênh. Ở đây học sinh tiểu học bị dồn hết vào một lớp. Cậu đã xong ban chót, chưa quá lớn để đi làm giúp mẹ nên đành rong chơi, đánh khăng, đào dế, bắt chim cho hết tuổi. Mẹ cậu bảo còn phải đầu tư nhiều cơm gạo thì cậu mới cứng cáp, mới có thể về xuôi nhập với giòng người lao động không kỹ năng.

Một buổi trưa cậu đang nằm võng nghêu ngao hát một bài ca thiếu nhi về trường lớp, đường làng, hàng cọ và mùi thơm sách vở thì mẹ về. Mẹ cậu than vãn công ăn việc làm. Cậu bảo sáng nay gió mát ru cậu tuột vào một giấc lành. Trong mơ cậu thấy mình được làm chủ một chiếc hộp gỗ chắc chắn, gồm xi và bàn chải đánh giày mới cứng như anh Cu nào đó. Ngày ngày cậu lang thang giữa phố thị, đêm ngủ lang vắt vẻo bậc hè hàng quán, nhưng kiếm được khối tiền gửi về cho mẹ.

Bà mẹ cay đắng ôm con vào lòng vỗ về. Bà bảo thành phố nhiều cạm bẫy lắm. Đánh giày cũng có đại ca, ông trùm khu vực và phải cống nộp tô thuế. Rồi bà cũng đi về phía ánh sáng đèn điện với cậu nhưng không phải lúc này. Bà mong cậu sẽ gặp được cha mình trong hàng triệu người đàn ông mặt mũi bóng nhẫy nơi ấy. Bà sẵn sàng đổi lòng căm thù một kẻ cưỡng dâm lấy một người cha giúp cậu. Chỉ cần cậu có nơi nương tựa, có mảnh ruột thịt dư thừa, để mà tự tin kiếm sống…

***

Cuối tuần. Cha tôi đi nước ngoài. Chẳng biết ông làm chuyến du hí hay tháp tùng người bệnh thập tử nhất sinh. Tôi phải ngủ lại với nhóm bạn ngoại tỉnh. Bị xem tivi hai ngày trên tầng thượng ở nhà hay đứng đến tê chân bên cửa sổ trường học nhìn xuống chợ trời, với tôi đều nhàm chán như nhau.

Kìa… Hình như hai mẹ con người hàng xóm của tôi. Họ đã xuôi đồng bằng rồi ư? Cậu bé ngồi trên chiếc hộp gỗ mơ ước. Bà mẹ đang xoa dầu gió lên vết bầm hình năm ngón tay khéo in lên má cậu. Ánh mắt xa xót. Đáng lý bà nên dùng bọc nước cam vàng khè ướp đá chườm cho cậu, thay vì cứ ép thằng bé uống hết, như sợ phí của.

Khoảng cách giữa tôi và họ khá xa khi nhìn bằng mắt thường. Khẩu hình tôi đọc không trơn tru và đầy đủ:

“…máu loãng… người ta chê… không tới lượt…”

“Mấy tuổi… sẽ vào đó… giúp…”

“Lá gan… đi lâu… chăm nom con…”

“… sợ… chết…”

“Bác sĩ… điện thoại… tuần sau… uy tín… nổi tiếng… nhân đạo…”

“Đừng mẹ… Đừng mẹ… lớn nhanh…”

“Về quê… tiền… nhà… quán nhỏ… đầm ấm… vô lo…”.

***

“Ba về trước đi. Con muốn đến thăm một người bạn”. Tôi nhất quyết không bước vào xe. Sao tôi ghét mùi nước hoa nồng nặc dậy ra từ mặt da, mặt nệm trong ấy đến thế.

“Thằng dở người” – Cha tôi vừa thở vừa mắng sau khi đã lôi tuột tôi vào băng ghế trước – “Nếu người ta thay được óc, hôm kia tao đã mua cho mày một bộ óc”.

“Đồ sát nhân!” – Tôi hét lên – “Chẳng lẽ bà mẹ tội nghiệp đi xét nghiệm để bán gan lại chào hàng thêm bộ não của con mình?”.

“À, tao chỉ chớm nghĩ khi bà ta kể về gia cảnh thôi” – Cha quay ngoắt sang, trợn mắt nhìn tôi. Lưỡi ông liu líu, môi mấp máy: “Sao… sao mày biết mụ ấy…?”.

“Ông lái cẩn thận vào. Chẹt xe sẽ đi tù đấy. Vô tình giết người là mục xương. Không nhởn nhơ như cố ý giết người, buôn cỗ lòng đồng loại đâu” – Thách thức là võ của tôi mà, từ những lần ngậm bột thành nước cơ.

“Con mẹ mày dạy mày thế phải không? Đồ vô ơn! Tao làm gì thì cũng vì mày. Mày sẽ đi du học bằng những đồng tiền mày cho rằng lấm máu?”.

“Ông không buôn xác tử tội, không tham gia giết người lấy nội tạng chứ?”

“Mày đọc báo lá cải cho tao nghe đấy hả? Chuyện mấy xứ man mọi ấy còn xa nơi này lắm”.

“Nếu lúc tôi sắp đẻ, ông có lên trang trại, có vào rừng vào suối rồi hiếp dâm ai đó thì ông liệu mà đi tìm con ông đi. Nó giống ông như đúc như tạc”.

Tôi dứt mắt khỏi cha. Tôi không nhìn miệng ông nên không rõ ông nói gì. Tôi điếc vĩnh viễn rồi mà. Cha vừa lái xe vừa lấy điện thoại ra, khua chân múa tay. Tiếp theo, điện thoại của tôi rung bần bật. Mẹ tôi gọi. Có điều gì làm bà bực mình đến nỗi quên mất rằng tôi không nghe được. Bà phải nhắn tin cho tôi chứ. Một lúc sau mới có chữ: “Thằng bố mày điên rồi hả? Chuyện trăng hoa lăng loàn của lão tao có kể cho mày nghe bao giờ đâu mà mày đặt điều?”.

Về đến nhà tôi cứ ngồi lỳ trong phòng khách. Cha lấy lại bình tĩnh một cách lạnh lùng. Ông rót rượu rồi ực từng tợp lớn. Bể cá cảnh lung linh đèn trang trí hắt lên khuôn mặt cha những vệt xanh quỉ sứ. Mãi đến khi say mèm ông mới mở cửa và chỉ tay ra đường, lép nhép môi: “Mày đi tìm em mày đi. Mày biết nó ở đâu phải không? Muộn lắm rồi, mẹ nó đã lên máy bay lúc sáng. Tao không thể hoãn ca mổ ấy lại dù nó chưa bắt đầu. Bệnh nhân tai to mặt lớn chết thì cả sản nghiệp của tao sẽ tiêu tan. Hay mày thích bị gậy?”.

“Tôi sẽ theo nó đánh giày chứ không về lại đây đâu”. Tôi không phải một đứa trẻ tự kỷ ám thị. Tôi thừa quyết đoán để bước ra khỏi nấm mộ cho kẻ sống, nhưng lại không đủ can đảm nói một câu cay nghiệt hơn với người cha tội lỗi của mình.

Vỉa hè hầm hập của mùa khô đón tôi. Dòng thác xe cộ gầm rú, lầm lũi cuốn mình vào ánh đèn đêm đô thị như muôn vạn con thiêu thân không biết mình sẽ bị nướng trong lửa. Những cao ốc cá mập sáng trưng, miệng ngoác to lười nhác, lơ đễnh nuốt vào từng mảng người sang trọng sạch sẽ nhưng vô hồn như phù du đại dương.

Tôi nghe. Tôi nghe rất rõ. Nhảy nhót run rẩy trên nền tạp âm bát nháo phố phường là tiếng khóc của chú nai con lạc mẹ đang bị bầy sói ức hiếp. Tôi chỉ là một đứa bé mỏng manh yếu ớt, thừa kháng thể nhân văn nhưng chưa mất hẳn khát khao ruột thịt. Em trai tôi sẽ cho tôi sức mạnh và niềm tin nguyên thủy, trong bản năng sinh tồn vốn có. Tôi chính là nó, là giấc mơ đô hội bẽ bàng. Vẻ mặt nhem nhuốc của em không hề mất đi nơi tôi, nó chỉ ẩn lắng vào phía trái hình hài bóng bẩy này, rồi rỉ ra bất tận trên khóe mắt u sầu trước tuổi. Chúng tôi thà mắc kẹt giữa dòng chảy xú uế, còn hơn buông thả, để rồi suốt đời giam mình trong bể phốt của một lối sống đang lên ngôi.