Nắng

Sinh nhật em, anh tặng em một bộ CD của Đặng Thái Sơn.

Anh bảo nghe Dạ khúc của Chopin trong đêm thanh tĩnh, bao giờ anh cũng muốn tự tử.

“Eo ôi, em sợ lắm – Nàng lè lưỡi – Trong nhạc Chopin có thần chết chăng”?

“Không, chỉ thấy những vị thánh của thiên đường.

Anh cười: Em hãy cố hiểu tích cực một chút xíu. Ở tột đỉnh của cảm giác, sự kết thúc luôn cần kíp”.

“Cũng như em từng yêu anh nhiều biết bao, để rồi chẳng thể yêu ai nữa, ngoài anh?”.

Em quay mặt đi. Ngoài kia, nắng mùa đông đẹp quá.

“Em phải làm gì?”

“Hãy để tình yêu mách bảo”.

“Nếu nó nhất định đòi chiếm đoạt hạnh phúc của người khác?”

“Đức hy sinh luôn có mặt trong tình yêu đích thực?”

Em khóc và nắng thì chẳng biết.

Nó vẫn đẹp và tươi mới

Như thể mùa đông đã xa…