Năm nay tôi không gửi truyện hoặc bất cứ bài báo nào cho các báo tết. Nhưng thật buồn cười, giống như hai năm trước, bút danh của tôi lại được dùng, làm niềm vui của bạn này không trọn vẹn. Đây là đoạn văn đính chính của BBT báo Văn Nghệ Trẻ: “Triều cường (Nguyễn Anh Vũ) – do sơ xuất biên tập nên tác giả bị nhầm trên báo là Trương Thái Du. Thành thật xin lỗi các tác giả và bạn đọc”.

Tình thực, tôi cũng có một truyện 100 chữ mang tên Triều Cường nhưng chưa hề gửi báo. Thậm chí một trang web văn học khi nhận bản thảo toàn bộ truyện ngắn của tôi đã email thắc mắc rằng hình như file Triều Cường bị lỗi, mất hết chữ. Không hiểu sao BTV Văn Nghệ Trẻ lại có thể nhầm lẫn được? Tại vì tôi hay ghi lại địa danh Thảo Điền dưới các văn bản của mình chăng? Triều Cường của Nguyễn Anh Vũ cũng nói về Thảo Điền. Thậm chí năm ngoái, nhà thơ Dạ Thảo Phương còn đưa địa danh Thảo Điền thành bút danh của tôi trong một bài viết trên báo tết nhà bạn. Mãi gần một năm sau bạn ấy còn xin lỗi, làm tôi ái ngại quá.

Hôm nay, mọi công việc cũ đã khép lại, tất bật cuối năm đã qua đi, có chút thời gian thư thả, xin post tặng các bạn hai truyện cùng tên Triều Cường.Truyện của tôi ngắn hơn, xin phép để lên trên, chứ không có ý gì.

Kính chúc các bạn đọc blog tôi một năm mới an khang – thịnh vượng và như ý.

———————-

Triều cường

Đường đi thành dòng sông. Linh xắn quần toan bước tới nhặt bọc rác nhà ai bị sóng lôi ra, vật vờ giữa hẻm.

– Vào ngay – Mẹ Linh thét lên

– Con muốn làm một việc tốt để sáng mai tả lại trong giờ Tập làm văn.

– Hãy tưởng tượng cho khéo và đem chúng vào vở!

– Cô giáo bảo thế là giả dối.

– Cấm tiệt đấy – Mẹ Linh chuyển giọng, gần như âu yếm – Nước cống trào lên hôi thối thế này, mất vệ sinh lắm con ơi.

T.T.Du

Thảo Điền 11.2006

———————-

Triều cường

(Nuyễn Anh Vũ. 2008)

Thảo Điền.

Chắc trước đây, khu này là cái ruộng ngập cỏ. Tôi làm gì ở giữa ruộng cỏ giờ này? Không thấy ruộng, cũng chẳng thấy cỏ đâu. Chỉ loe nghoe dưới giàn hoa vàng hoe trước tiệm cắt tóc (chút nữa, lúc hớt tóc, hỏi mới biết là hoa Huỳnh anh) vài cọng cỏ “mần trầu”. Quê tôi gọi “mần trầu”, không biết dân đây gọi là gì(?). Khác lắm, xa lạ lắm! Nơi này cách bến tàu hỏa cả chục cây số và cách nhà tôi mấy chục giờ xuỳnh xuỵch đường sắt hoặc tương đương sáu bảy bữa cơm tù.

Tôi xuống tàu từ sáng và trả bốn chục ngàn tiền xe ôm để tới đây và loanh quanh tới giờ. Tôi làm gì ở đây hả tôi ơi? Không ai biết em cả, không ai hết! Thảo Điền là thế này đây với ngút ngàn biệt thự lẫn ổ chuột lợp lá dừa nước. À, em ơi, anh biết cây dừa nước thế nào rồi nhé, trước cứ đố nhau mãi. Lúc nãy, qua cầu Sài Gòn rồi vòng xuống dưới anh thấy cái lạch nước đen ngòm với vài bụi vút xanh những tàu lá dừa nước cao năm sáu mét. Mát rượi và êm đềm. Thảo nào, người ngoài mình thích vào đây thế. Quanh năm nắng ấm, chẳng phải lo áo rét mỗi khi gió mùa Đông Bắc.

Tìm mãi cũng thấy trường VH của em. Giờ đang nghỉ hè, chỉ thấy lác đác vài người. Tôi hỏi, mà chẳng ai biết em cả, không ai hết. Hỏi nữa thì người ta bảo chiều nay hình như có lớp Thanh nhạc thi lại. Chắc sẽ có em trong số đó. Tôi sẽ đợi, tôi linh cảm thấy em chỉ ở quanh đâu đây thôi. Em bảo hè sẽ không về vì còn phải học trả nợ và đi làm thêm. Thật vậy hay em không đủ tiền về? Thật vậy hay có chuyện gì khác mà gần hai tháng nay không thấy tin gì của em? Không điện thoại, không e-mail, không gì hết.

Tôi gọi một phần cơm ở một trong dãy hàng ăn đối diện cổng trường và mang ra bàn ngoài vỉa hè vừa ăn vừa dán mắt vào cánh cổng đó. Thức ăn nguội te, nấu nướng không rõ khẩu vị vùng nào, nhưng quán cũng đông, khách ăn nói giọng đủ nơi, chủ yếu là người Trung và người Bắc. Có lẽ em cũng thường ăn trưa ở hàng này, có lẽ em cũng từng dùng đôi đũa này, ghé miệng vào cái tô này húp canh…

Con bé chạy bàn hỏi tôi bằng cái giọng vùng Duyên Hải rằng tôi tìm ai à. Tôi bảo ừ và hỏi xem quán có rượu gì. Nó mang cho tôi một chai nhờ nhờ bảo: chuối hột, dân đây hay uống. Dân đây? Dân đây tứ xứ. Lúc tôi hỏi thăm ở bên khu biệt thự, có chị ô-sin bảo rằng khu này toàn người Bắc mình vào thôi nhưng không biết em và cũng không biết cái địa chỉ ngoắt ngoéo của em…

Hai cái xe máy dừng trước cửa, ba đứa thanh niên, hai trai một gái tóc vàng như rơm. Và tưng bừng, chương trình nghệ thuật bắt đầu. Từ Lý Hải tới Cẩm Ly, vừa Kiếp đỏ đen lại đột ngột Công chúa bong bóng. Ban nhạc hát và minh họa hip-hop nhiệt tình rồi thay nhau mời mua kẹo. Hỏi kẹo gì thì ra kẹo bột, ngàn một cái. Kết thúc chương trình, ban nhạc xà vào quán gọi cơm đĩa. Đứa con gái mặc cái quần ngắn lòi mông ra ngoài nói gì đó không rõ lắm nhưng làm tôi giật mình. Kiểu “r”, “s” như thế chỉ có ở quê tôi. Tôi nhìn kỹ thì không thấy quen. Hai thằng kia thì thấy quen quen, hỏi thì bảo là người ở đây…

Tôi bắt đầu ngấm cái thứ rượu chuối hột nhờn nhợn đó thì thấy ướt chân, cúi xuống nhìn. Nước từ đâu dềnh lên ngập cả vỉa hè và lan gần kín đường. Trời không mưa mà nước đâu ra thế nhỉ? Con bé chạy bàn cười bảo triều cường đấy, tháng này nước lên sớm. Hỏi ở đây lâu chưa mà biết, nó bảo mấy tháng thôi, trước nó làm bên Thủ Đức cơ nhưng muốn sống ở đâu thì mau mau mà thuộc mà quen ở đó. Liệu em đã quen được chưa?

Tôi nhìn vào cánh cửa kính thấy mặt mũi, tóc tai mình phờ phạc quá. Ngó chếch sang kia thấy có tấm biển “Hớt tóc kiểu 25 ngàn, có khuyến mại”, tôi xắn quần bì bõm lội sang. Thằng thợ cắt tóc nhũn nhẽo từ quần áo, dáng đi đến giọng nói. Cái giọng nửa Hải Phòng nửa Cần Thơ nửa lơ mơ Việt kiều bảo để nó xì-tai-lít cho kiểu đầu mới vì nó là nhà tạo mẫu tóc “đoàng hoàng” chỉ chưa nổi tiếng và chưa có tiền mở tiệm ở quận Nhất thôi. Em cũng bảo em là ca sĩ rồi chỉ chưa gặp được bầu giỏi thôi. Chắc hè này em sẽ đi hát tụ điểm. Trong này nhiều tụ điểm lắm mà. Trong này nhiều cơ hội, cơ may lắm mà. Thằng thợ hỏi có nhuộm nhé, tôi giãy lên bảo cắt chân phương bình thường thôi, nó bĩu môi “sax” một cái.

Nó cắt cũng đẹp thật. Trong gương, cái mặt tôi đen đúa lại đang đỏ lựng vì rượu chuối hột cũng sáng sủa hơn hẳn. Cắt xong nó mời vào giường gội. Tôi bảo không gội đâu. Nó nói khuyến mại ấy mà vì mùa này ế. Rẻ thật, thấy có chút dễ chịu ve vuốt tâm hồn. Tôi nằm ngả ra giường gội, nó phủ cái khăn ướt lên mặt tôi. Tôi hỏi xì-tai-lít kiêm thợ gội luôn à, nó bảo tưởng tôi thích nó thì nó sẽ gội cho còn nếu không thì để gọi thợ, rồi nguẩy đi.

Cái khăn ướt làm mặt tôi giãn ra, mắt thì díu lại, chỉ thấy lướt qua chỗ khăn hé một cái eo hở cao. Nước xả. Bàn tay mềm mại nào đó lùa nhẹ vào chân tóc. Mùi dầu gội. . . Tôi thiếp đi, mộng mị linh tinh.

Trong mơ, tôi thấy tôi sống chung với em ở chính khu này trong một cái nhà lợp lá dừa. Tôi lái taxi và tối tối đưa em đi hát tụ điểm. Đêm về nấu mì tôm cho nhau ăn như hồi lên Hà Nội ôn thi. Có lúc gặp việc gì đó em khóc, tôi khóc cứ tu tu như khi trượt đại học. Có lúc lạ hề hề cười an ủi đen đủi như thi trượt rồi thì về quê làm ruộng tiếp hoặc lên thành phố kiếm việc gì đó làm cũng vui chán đi ấy chứ. Có lúc tôi mơ đưa em đi mua sắm. Mua nhiều lắm. Mà ở trong này nhưng cửa hiệu lại giống y như Hàng Ngang, Hàng Đào ở Hà Nội. À ừ. Hồi mới lên, có lần tôi và em đi qua mấy phố ấy. Em cứ hít hà mê đắm những quần những áo, cánh sen, nõn chuối, đăng-ten, kim tuyến lóng la lóng lánh trên hàng hóa ngập trời Thủ Đô. Ngay lập tức cả hai nhớ như in tên mấy con phố đăng-ten kim tuyến đó chẳng biết ghi nhớ để hẹn ngày “rửa hận” hay lưu giữ cảnh quan đẹp hiếm gặp trong đời. . .

Trong mơ, tôi thấy cái xe taxi mình lái bị trâu húc thủng một lỗ to tướng trên kính xe. Xuống cãi nhau với thằng chăn trâu thì thấy trâu nó đã húc thủng cả lốp. Bèn bắt đền. Nó nhồi rạ cho lốp xe căng trở lại và lấy giấy báo bồi vào kính xe. Bồi như bồi giấy diều, bồi như bồi hình nhân tháng Bảy. Bồi xong thì cái xe taxi cứ bay lên như diều. Tôi cứ vừa chạy theo vừa gào thét gọi. . .

Trong mơ, tôi lại làm thơ. Và em cứ cười mãi. Khuôn mặt em rực rỡ và biến ảo. Còn tôi, tôi cứ soi vào đôi mắt em mãi, mặc kệ mọi thứ cuồn cuộn, xô đẩy, va đập, cào xé xung quanh. . .

Một ngày trong mơ, soi mình trong đôi mắt ấy, tôi chỉ thấy một màu nhờ đục và hình ảnh tôi trong đó biến dạng không nhận ra nổi. Thế nào nhỉ? Khuôn mặt tôi giống hệt lão xe ôm chở tôi tới đây tìm em, tóc thì như thằng bán kẹo kéo, vàng như rơm và mũi thì có cái khuyên giống thằng thợ hớt tóc. Tôi kinh hãi giật cái khuyên ra và chạy tới cái tiệm ấy. Vẫn “Hớt tóc kiểu 25 ngàn, có khuyến mại”. Xô cửa vào thì thấy thằng thợ đang mang khuôn mặt của tôi, rầu rĩ và đen đúa, tay cầm chai rượu chuối hột. Tôi gào lên đòi lại khuôn mặt và mái tóc của mình. Nó cắt và nhuộm đen tóc cho tôi xong và đẩy tôi nằm xuống giường gội rồi phủ cái khăn mặt ướt lên như đậy mặt người chết. Tôi thấy mình nằm rất lâu tưởng như đủ năm để cải táng. Rồi mãi cũng có một bàn tay nào đó rờ vào đầu tôi. . .

Cái khăn mặt được bỏ ra thì nước đã xả thẳng xuống mặt tôi. Một cái bụng dưới đàn bà nào đó tì vào bả vai tôi. Và một giọng nói. Trời! Giọng của em. “Anh tìm gì ở đây?”. Qua làn nước tôi thấy loang loáng khuôn mặt em. Đúng em rồi, em đang gội đầu cho tôi. Sao lại thế? Sao em lại ở đây? Rồi bộ ngực em hạ xuống người tôi nặng như núi làm tôi nghẹt thở. Đôi môi son mọng tía nhếch lên. Cái lưỡi lè thượt ra lướt vào cổ tôi. Và em cười. “Bất ngờ không? Cho thỏa nhớ mong nhé!”. Và em lại gội đầu cho tôi. Móng tay bén sắc lướt nhát nào nhát đó như cào ra từng mảng da đầu mà tôi không có cảm giác gì cả. Cứ nằm cứng đờ, mọi vùng vẫy đều vô ích. . .

Tôi nhỏm dậy được. Người sũng mồ hôi như vừa đi đánh dậm về. Tôi lao ra ngoài. Thằng thợ giữ tôi lại. Tôi dúi tiền trả nó. Nó đưa tôi xem cái điện thoại. Trên màn hình là cái clip sex V.A với tiếng rên rú. Con cái thỏa mãn, rũ rượi hất mái tóc lên. Trời! Em! Đôi môi đó là em! Tôi hét lên và chạy ra đường. Xung quanh mênh mông nước. Tôi cứ chạy mãi. “Anh tìm ai à?”. Con bé chạy bàn ở quán ăn gọi tôi. Cái giọng nói ấy, cái giọng nói của em. Một tràng cười rùng rợn. Ôi, con bé bán kẹo kéo, nó nháy mắt với tôi bằng đôi mắt của em và cặp mông lòi một nửa khỏi quần cũng là của em nốt. Sao tôi không thoát ra khỏi cơn ác mộng này? Tôi kiệt sức. Em ơi!

Tôi quỵ xuống, cố vỗ thứ nước đen ngòm ấy lên mặt, mong sẽ tỉnh lại.

Nước sộc vào mũi làm tôi sặc sụa, ho vật vã. Và hình như tôi đã tỉnh dậy được, đi như vô thức ra ngoài.

Cửa mở.

Hé mắt.

Chói lóa.

Trắng xóa.

Chắc đây không còn là mơ nữa.

Nước đã rút. Mặt đường và vỉa hè bắt đầu khô và thấy bám bên trên một lớp bùn xám bạc. Lớp bùn mỏng đó đang tan ra, bay lên thành bụi dưới bánh xe và chân người. Lại gặp con bé chạy quán, nó đang xách túi quần áo, cười toe. Hỏi triều cường rút nhanh thế, nó bảo lên lại rút, đến rồi đi như cơm bữa ấy mà và khoe giờ sang quận Bảy làm, nghe nói chỗ ấy cũng nhiều dân các nơi đến, vui và dễ sống lắm. Trong này dễ quen, dễ sống. . .

Còn em?

Còn tôi?

Giờ, nhất định tôi phải tìm được em. . .

Có tiếng người: “Anh tìm ai à?”. Giọng người trong này mà nghe như quen lắm.

. . .

(NAV. 2008)