Kính thưa ngài bộ trưởng,

Chúng tôi thật sự bàng hoàng khi xem clip một học sinh nữ và chúng bạn hành hạ kẻ đồng trang lứa của mình, tại đây hoặc tại đây.

Không từ nào diễn tả được sự dã man, vô học và vô văn hóa của kẻ thủ ác. Nhưng tại sao cái ác lộng hành thanh thiên bạch nhật, giữa trung tâm thủ đô ngàn năm văn hiến của nước Việt Nam, tại vườn hoa phía sau tượng đài vua Lý Thái Tổ bên hồ Gươm?

Trong clip, có ít nhất sáu nam nữ tuổi học trò làm khán giả, chứng kiến kẻ ác hành hạ nạn nhân. Ít nhất hai kẻ còn tham gia đánh hôi, một người nam ngồi trên ghế đá đưa mắt láo liên cảnh giới. Có tiếng nói đề xuất gí mặt nạn nhân vào ống xả xe máy (chắc đang còn nóng chảy mỡ). Không một ai đứng ra can ngăn kẻ thủ ác.

Cô nữ sinh ngoài một câu khóc than rất nhỏ lúc đầu, chỉ còn lại sự im lặng và cố gắng lấy tay che mặt. Cô không hề kêu gào, phản kháng, hoặc ít ra là van xin, bỏ chạy.

Như vậy clip ghi hình đã đưa người xem đến tận hai thái cực của hành xử: Dã man hết mức và Ươn hèn đến độ không thể chấp nhận.

Thưa ngài bộ trưởng, việc làm rõ kẻ thủ ác và nạn nhân trong clip ở trên là chuyện nhỏ và không khó thực hiện. Song, câu hỏi vì sao nền giáo dục Việt Nam đã tạo ra một thế hệ học trò quái dị và quái đản như thế này, thiết nghĩ không nên coi thường. Đây không phải là clip ghi hình đầu tiên cho thấy sự phá sản của môn học Giáo dục công dân dưới mái trường của một xã hội có định hướng Xã hội chủ nghĩa.

Cái day dứt của một người phụ huynh trong tôi là, các thầy cô giáo đã không trang bị được cho học sinh của mình bản năng tối thiểu sẵn có của một con thú, đó là gặp hiểm nguy không thể đương đầu thì phải bỏ chạy hoặc hô hoán, gào thét phản ứng bằng tất cả sức lực mà mình có. Hay là nói cách khác, đau lòng hơn, chính nền giáo dục của gia đình và xã hội Việt Nam đương đại đã tiêu diệt bản năng phản kháng nguyên sơ nhất của con người sinh học.

Tôi rùng mình khi nghĩ rằng tương lai của đất nước này nằm trong tay của lớp người đang ngồi trên ghế nhà trường hôm nay.

(Còn tiếp…)