Dr. Trần, đồng chí của Đỗ Ngọc Bích

14 phản hồi

Sau sự kiện Đỗ Ngọc Bích, mới đây giới trí thức trẻ VN lại có một bài viết cùng tầm vóc ngu độn và hèn mạt ký tên Dr. Trần. Hai vị Tiến Sĩ thật là hết chỗ nói. Cám cảnh thay cho bà mẹ lưng còng Việt Nam.

——————

Phải chăng đánh đuổi Pháp là sai lầm lớn của Việt Nam?

Dr. Trần

Tôi đã nói từ lâu, đánh Pháp là sai lầm lớn lao nhất của dân tộc Việt Nam trong suốt chiều dài lịch sử.

Cơ hội phát triển quốc gia một cách hài hòa, bài bản, do các người Pháp cực kỳ thông minh vạch ra, Việt Nam 1000 năm sau chưa chắc có đủ khả năng và tiền bạc thực hiện.

Việt Nam trong suốt 4000 năm lịch sử thực tế không phát triển được gì, Việt Nam năm 1850 không mấy gì khác VN năm 2000 trước Công nguyên.

Có chăng là có chữ viết do Alexandre de Rhodes sáng tạo ra dùm, do sử dụng nhiều ngôn ngữ, Pháp, Ý dựa theo âm tiếng Nôm, tiếng Hán, tạo ra chữ Việt.

————————–

Rất may mắn, cực kỳ may mắn, đại may mắn, có Pháp vào Việt Nam.

Các cuộc chiến làm chết người VN chỉ là do vua quan Việt Nam tự tạo ra, thay vì cho người Pháp vào một cách dễ dàng, giao thương dễ dàng, hoặc nếu thông minh hơn nữa thì cho Pháp thuê một phần đất nào đó làm TÔ GIỚI để lấy tiền phát triển các vùng đất còn lại, để học hỏi khoa học kỹ thuật, nhân văn Pháp.

Nhưng trông chờ loại vua như Gia Long, Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức nhận ra các điều này thì cũng như trông chờ đội banh VN đoạt giải World Cup.

Cái tâm, tầm, bản lãnh, trí thông minh đều quá lùn thấp, “đứng dưới nách” người ta.

Các cuộc chiến giữa các vị vua Việt Nam với Pháp, thực tế không chết nhiều người Việt Nam hơn các cuộc chiến giữa người Việt Nam với nhau trước và sau đó.

Quân Tây Sơn đánh với quân Nguyễn Ánh trong 25 năm đã chết nhiều người hơn các trận chiến giữa quân Việt Nam và Pháp.

——————————-

Sau này quân Bắc và Nam Việt đánh nhau trong 15 năm – kể từ khi Hà nội phát động chiến tranh năm 1959 – lại càng chết nhiều người hơn Pháp từng hại chết người Việt Nam trong hơn 100 năm kể từ khi Pháp bắt đầu đặt chân lên Việt Nam, trước và cho đến cuối cuộc đô hộ VN.

Hoặc ngay trong vụ “Cải cách ruộng đất” tại miền Bắc, nhiều nguồn tin cho thấy khoảng 150 ngàn người bị chính quyền Hồ Chí Minh xử tử.

Sau này thuyền nhân Việt Nam chết ngoài biển cũng khoảng 100 ngàn.

Và nay, ngày nào lại không có vài chục người chết và bị thương do tai nạn giao thông, tính ra hàng năm còn hơn các trận đánh “đẩm máu” nhất giữa Việt – Pháp trong lịch sử.

Và, Pháp không hề có trả thù tàn độc như chính người Việt Nam giết người Việt Nam, như quân Tây Sơn giết gia đình Gia Long Nguyễn Ánh, và sau này quân Gia Long tru di tam tộc gia đình con cháu Nguyễn Huệ, lật mồ Nguyễn Huệ lên đập nát bộ xương, xé xác vua Quang Toản, con Nguyễn Huệ, ra làm 4 mảnh (tứ tượng phân thây).

Các “vua” này làm gì được cho Việt Nam, ngoài việc gây chiến tranh, thu thuế nặng, bắt gái nhà lành hãm hiếp?

——————————-

Còn Pháp làm gì cho Việt Nam?

Không đủ chỗ ghi hết các việc lợi ích Pháp đem lại cho Việt Nam, cho dù 1000 trang không đủ ghi ra hết. Hệ thống xe lửa hiện đại nhất Đông Nam Á – và có thể là toàn châu Á – chỉ là một.

Nếu ông Hồ Chí Minh không đánh Pháp thì nay Việt Nam hiện đại hơn Nhật bản, bỏ xa Hàn quốc.

Dám chắc chắn 100% như vậy, vì kỹ thuật Pháp nói chung hơn của Nhật nhiều, khoa học Pháp cao hơn, văn minh Pháp thâm sâu và bao quát hơn, chỉ kể 3 triết gia Pháp Descartes, Voltaire, Rousseau mà thôi, nếu người VN học được thì đã có tâm hồn cao thượng nhất Đông Nam Á, và nhiều việc chúng ta ca thán hàng ngày đã không xảy ra, như xả rác ngoài đường, chạy xe lạng ẩu, quan chức tham nhũng, v.v…

—————————

Điều VN cần nhất là một HỌC THUYẾT XÂY DỰNG QUỐC GIA. Đó là việc lớn, đó là ĐẠI ĐẠI KẾ.

Ngồi đây cãi nhau các việc quá thấp, quá dễ dàng, như có cần xây đường sắt cao tốc hay không, thì là điều rất tốn thời gian, năng lực, của biết bao người VN trong ngoài nước, của QH, v.v…

Chuyện đơn giản vậy mà cũng cần phải bàn cãi. Một người có trí thông minh trên 70 (2 standards of deviation below the mean) nhìn liếc qua một cái là biết phải đem dục thùng rác.

Khóa này, QH VN làm được cái mốc xì gì, ĐCSVN làm được cái quái quỷ gì, ngoài việc lâu lâu “đứa đánh đứa xoa” cho có vẻ ta đây cũng làm chút việc đấy nhá.

Đố ai trong QH VN dám bỏ phiếu chống ĐSCT mà không có “ai đó” phía sau huy động giật dây, cho dù trong vụ này là một phe phái “tiến bộ” nào đó trong nội bộ ĐCSVN.

Đọc các lời phát biểu của các Nghị gật, đọc lại các tác phẩm của Descartes, thấy sao người ta 400 năm trước còn khôn hơn có thể nói tất cả người VN hiện tại.

Nói sao người ta không phát triển, và VN ké theo vài chục năm quả là phát triển vưọt bậc, nếu không có chiến tranh trong thế kỷ 20 thì nay VN hẳn đã vượt Nhật từ lâu, nói gì ba cái anh lẻ tẻ Hàn quốc, Đài loan, Singapore.

Sự dối trá và bất công luôn tồn tại

1 phản hồi

World Cup 2010: Fabio Capello points to disallowed goal

Frank Lampard's shot against Germany

Lampard effort not given

Coach Fabio Capello said the referee’s decision to rule out England’s second ‘goal’ was the turning point during the 4-1 defeat by Germany at the World Cup.

With Germany 2-1 ahead, Frank Lampard’s first-half strike hit the bar then landed about a foot over the line, but it was disallowed.

“It was the most important moment of the game,” said the England boss, after his team exited at the last-16 stage.

“Where is the technology? Instead we are talking about goal or no goal.”

Trí thức mậu dịch quốc doanh

8 phản hồi

Bắc Triều Tiên – Tiến lên!

1 phản hồi

Nguồn: Michael Elliot, TIME

Lê Quốc Tuấn, X-Cafe chuyển ngữ

Tôi đang ủng hộ cho đội Bắc Triều Tiên. Tôi biết, cái chế độ độc tài cha truyền con nối tại Bình Nhưỡng là một trong những chế độ áp bức nhất thế giới, độc ác và nhẫn tâm, một chế độ hoang tưởng – chống đỡ bởi vũ khí hạt nhân – nhưng có thể gây nên một cuộc chiến tranh tại châu Á. Không có gì ở Bắc Triều Tiên để mà yêu thương được. Nhưng 44 năm trước đây, tôi đã được thấy một đội Bắc Triều Tiên đá một trận phi thường chưa từng thấy của lịch sử bóng đá, một trận tứ kết giải World Cup vốn là 90 phút của tốc độ, kỹ năng và trên tất cả – như bạn có thể nói lên từ các khuôn mặt của đám đông trong đoạn phim ở YouTube – một niềm vui tuyệt đối không giả tạo. Tôi đã không bao giờ quên. Vì vậy, khi Bắc Triều Tiên chuẩn bị cho World Cup đầu tiên kể từ năm 1966 tôi vẫn còn là một fan hâm mộ của họ.

Đội bóng đến Anh Quốc năm 1966 là những người bí ẩn. Các quốc gia châu Phi đã tẩy chay vòng sơ bộ bởi vì các quốc gia bên ngoài châu Âu và châu Mỹ đã chỉ được đấu một trận trong vòng chung kết 16 đội lúc đó. Bắc Triều Tiên chỉ cần đánh bại Australia để hội đủ điều kiện, mà họ đã thực hiện một cách thuyết phục, bằng những đôi chân chơi trên vùng giữa sân tại Campuchia. Nhưng Australia là hầu như không phải là một đội mạnh. Đội Bắc Triều Tiên đã được rút thăm vào một nhóm thi đấu căng thẳng cho các trận chung kết, và không ai nghĩ họ có thể làm được gì.

Đó là một sai lầm. Nick Bonner của Koryo Tours ở Seoul và là nhà sản xuất phim Trận Bóng Của Đời Họ của họ, một bộ phim nói về đội tuyển thi đấu năm 1966, nói rằng “Bóng đá một niềm đam mê ở Bắc Triều Tiên”. Chỉ 13 năm sau khi kết thúc Chiến tranh Triều Tiên, các cầu thủ đã là hình ảnh thu nhỏ của chollima, một loại tinh thần có-thể-làm-được vốn được đặt tên từ một con ngựa có cánh trong thần thoại, mà nhà độc tài Kim Il Sung đã dùng như một khẩu hiệu để tái thiết một lãnh thổ đã bị tàn phá. Các cầu thủ đều nhanh nhẹn và khỏe mạnh, sẵn sàng chạy trên sân đấu cho đến khi gục ngã.

Thoạt tiên, những phẩm chất đó không đủ. Đội Triều Tiên đã chơi các trận đấu của mình ở Middlesbrough, một thị trấn sừng sỏi ở phía đông bắc nơi những người dân hào phóng đã có cảm tình với những vị khách châu Á. Trong trận đấu khai mạc, Bắc Triều Tiên bị thua một cách dễ dàng trước một độ Nga mạnh nhưng rồi đã xoay sở được một bàn hòa với Chile để sau đó, vào một trong những đảo lộn vĩ đại của lịch sử, đã đánh bại Italy 1-0 với bàn thắng của cầu thủ cánh phải khéo léo Pak Do Ik .

Bàn thắng ấy hình thành một trận tứ kết với Bồ Đào Nha. Trận đấu đã được chơi ở Liverpool, quê hương của tôi, mà vào năm 1966, bạn phải hiểu rằng Liverpool là trung tâm của cả thế giới từng được biết đến về : âm nhạc hay nhất, thể thao tuyệt nhất, các quán rượu ngon nhất và thi ca diễm tuyệt nhất. Tôi đã là chú nhóc ngoại thành điên cuồng vì bóng đá, và vào lúc đội Triều Tiên đến thị xã, tôi đã chứng kiến Hungary san bằng Brazil với tỉ số 3-1. Tôi đã không bỏ lỡ đội Bồ Đào Nha, một đội xây dựng xung quanh trụ cột của Benfica, câu lạc bộ nổi tiếng của Lisbon, trông hết sức ngon lành. Vì vậy, vào thứ bảy ngày 23 tháng bảy tôi đến Goodison Park, một quảng ngắn đi bộ từ nhà bà của tôi để đứng trên sân thượng, đúng về phía cánh trái của khung thành mà đội Bắc Triều Tiên đã tấn công trong nửa trận đầu.

Ở đấy, sau hai mươi lăm phút khống chế tàn bạo. Thi đấu ở tốc độ ngoạn mục, đội Bắc Triều Tiên đã dẫn trước 3-0. “Bình tĩnh, bình tĩnh nào!” chúng tôi gào lên “Chúng tôi muốn trái thứ tư nữa cơ!” Và sau đó một cái gì đó thậm chí còn tuyệt vời hơn đã xảy ra. Khi đội Triều Tiên tiếp tục tấn công điên cuồng – như thể họ không hề có một kế hoạch phòng thủ – Eusébio da Silva Ferreira, tiền vệ ngôi sao của ngôi sao Bồ Đào Nha đã vào cuộc. Sinh ra và lớn lên ở Mozambique vốn vẫn còn là thuộc địa của một Bồ Đào Nha cai trị kiểu phát xít, viên ngọc đen này chạy kinh hồn về phía đội Triều Tiên, ghi liền bốn bàn thắng không cách chi đỡ nổi trong trận thắng 5-3. Bồ Đào Nha đã đi vào vòng bán kết, để sau đó bị thua đội Anh. Nhưng chúng tôi đã hoan nghênh cổ võ đội Triều Tiên đến khản cả họng.

Trận đấu ở Liverpool đó đã phác họa trước một phương cách mà bóng đá sẽ phát triển khi môn thể thao này trở thành một trò chơi toàn cầu. Đầu tiên, đó là phong cách chơi. Bóng đá hồi năm 1966 thường được thi đấu không hơn không kém một cuộc đi dạo, nhưng người Triều Tiên đã đem lại một thứ tốc độ không mỏi mệt, điều mà một đội giỏi nhất của ngày hôm nay – sung sức như những câu thủ Triều Tiên khi ấy – luôn minh chứng ở mọi lúc. Sau đó có Eusébio. Anh chơi trong màu cờ của Bồ Đào Nha, nhưng anh là một người châu Phi – cầu thủ người châu Phi đầu tiên của nhiều cầu thủ châu Phi khác đã làm tỏa sáng bóng đá trong nhiều năm sau đó. Và thành công của Bắc Hàn là một dấu hiệu của một thị trường có tiềm năng rất lớn cho bóng đá ở châu Á, một cái gì đó mà bây giờ đã được chứng minh trong các cách thức mà những câu lạc bộ hàng đầu và các liên đoàn tập trung vào Châu Á cho cả lượng khán giả truyền hình và hàng hóa.

Tất nhiên, mùa hè xa xưa đó – giữa album nhạc Rubber Soul (của Beatles) và phim Revolver (của Guy Richie) – tôi chẳng hề biết gì về những thứ này. Tất cả điều tôi biết chính là tôi đã được đưa đến một nơi nào đó một cách ma thuật trong những khoảnh khắc thể thao tuyệt vời nhất. Vì vậy, năm nay, tôi sẽ cổ vũ đội Bắc Triều Tiên một lần nữa. Năm nay đội tuyển này sẽ đấu ra sao? Chắc có lẽ không hay lắm; họ đã ỏ trong một vòng đấu khó khăn, với đội Bồ Đào Nha trong đó. Tuy nhiên, như Nick Bonner tại Seoul đã nói, “Họ đã từng một lần có phép lạ, do đó, đừng bao giờ nói họ sẽ chết”. Đó là tinh thần chollima đang nhập cuộc.

Móng của khinh khí cầu…

5 phản hồi

Bạn đọc talawas đã đến rất gần với chân lý và thực tế. Có điều cái Đế định vị trong hình không phải là móng, nó giống y chang sợi dây giữ con diều hoặc khinh khí cầu. Vì đã tính toán cân bằng lực nổi của hầm Thủ Thiêm nên Đế định vị giữ vai trò chiếc neo, không cho hầm dịch chuyển ngang và trồi lên.

Ở đây xuất hiện một khả năng: Nếu hầm Thủ Thiêm không may bị ngập (mưa to lụt lớn hoặc đập Trị An có sự cố chẳng hạn). Cơ chế cân bằng của hầm Thủ Thiêm sẽ bị phá vỡ, lúc đó trọng lượng của hầm và sức ép của nước bên trên sẽ ép hầm xuống, neo định vị và các liên kết với đầu hầm sẽ bị hủy hoại. Nguy cơ hầm tiêu tùng là rất lớn.

Tản mạn…

11 phản hồi

Tản mạn trong buổi chiều thả diều trước cửa hầm Thủ Thiêm

Hôm nay tại Sài Gòn người ta đang dìm đốt hầm Thủ Thiêm cuối cùng. Tôi thấy cần trao đổi vài ý trong bài viết của Kỹ sư Cơ khí Lê Quốc Trinh (Canada) trên diễn đàn Dân Luận[1].

Tôi hoàn toàn chia sẻ với tác giả họ Lê cảm giác băn khoăn trước những lỗ hổng kỹ thuật đã và đang lộ ra tại công trình xây dựng đường hầm vượt sông Thủ Thiêm. Có lần tôi đã nghĩ mai này đường thông, bản thân mình nên tránh qua đấy cho… lành. Tuy nhiên điều ấy không thể giúp tôi bỏ qua nhiều sơ hở của bài viết kia. Xin liệt kê ra đây mấy ý chính:

Ông Lê viết: “Đến khi nước chảy liên tục tàn phá bê tông và làm rỉ sét các cấu trúc sắt thép bên trong thì sức đề kháng của đường hầm sẽ yếu dần cho đến một ngày toàn bộ công trình có thể bị bong ra, nứt toác nhanh chóng dưới áp lực nước thì thảm hoạ sụp đổ khó lòng tránh khỏi”.

Lời bàn: Đường hầm này chôn sâu tối thiểu 3m dưới lòng sông, bao bọc nó là cát và bùn thì không thể có chuyện nước chảy liên tục tàn phá beton. Ở độ sâu ấy gần như không có oxy nên quá trình rỉ sét các cấu trúc sắt thép cũng không thể diễn ra. Lại càng không có chuyện không khí có chứa oxy sẽ thấm ngược từ vùng áp suất thấp trong lòng hầm lên vùng có áp suất cao (các khe nứt ở thành hầm và vỏ hầm).

Ông Lê viết: “Ở Montréal (30/09/2006), Québec, Canada, một chiếc cầu vượt Concorde bằng bê tông đã bị sụp đổ đè chết năm người đi xe hơi, sáu người bị thương nặng. Nguyên nhân là hơn 20 năm trước, vết nối bê-tông bị nhà thầu thi công ẩu, không theo đúng bản vẽ và kỹ sư không kiểm tra chất lượng, không giám sát công trường, nước mưa và tuyết tan đã làm tan vữa bêtông và làm han rỉ cốt sắt bên trong, cộng với tính chây lỳ vô trách nhiệm của quan chức Nhà Nước khi được dân chúng báo động sớm (hai giờ) trước khi cầu bị sụp đổ’.

Lời bàn: Thật không có gì hài hước hơn là đi so sánh quá trình hủy hoại một cây cầu cạn với một đường hầm chìm.

Ông Lê viết: “Chúng ta thử tính xem: Trọng luợng mỗi đốt hầm khoảng 27000 tấn; Cộng thêm áp suất nước (20m) đè lên trên (áp suất trên mỗi m2 nhân cho cả diện tích bên ngoài); Cộng thêm lưu lượng xe cộ chạy hàng giờ; Cộng thêm những chấn động rung của xe vận tải hạng nặng, chưa nói nếu có tai nạn đụng nhau trong đường hầm, hay xe bốc cháy; Nền móng dưới hầm có đủ chắc (chôn sâu bao nhiêu dưới lòng sông) để đủ sức chịu đựng áp lực vĩ đại đó?”.

Lời bàn: Ông Lê quên rằng hầm chìm này là một kết cấu rỗng, bùn và cát xung quanh nó được xem như môi trường chất lỏng đặc thù, do đó nó có lực nổi. Người ta đã tính toán để lực nổi này cân bằng với sức tải tĩnh và động của hầm cộng với lực nén từ trên xuống. Cho nên lo lắng của ông về “nền móng” là hơi thừa. Có thể ví von là ông đang muốn xây móng cho một chiếc khinh khí cầu!

Ông Lê viết: “Tôi không phải là kỹ sư công chánh, không chuyên nghiệp về cầu đường, nhưng kinh nghiệm hành nghề ở Canada cho phép tôi nhìn vấn đề chi tiết hơn về quan điểm kỹ thuật. Hy vọng những lo ngại của tôi không là tiếng kêu vô vọng trong đêm thâu”.

Lời bàn: Tôi cũng không phải kỹ sư công chánh, cũng không chuyên nghiệp về cầu đường. May mắn thời đi học tôi đã được nghe giảng qua môn sức bền vật liệu, cơ học chất lỏng và thủy văn. Do đó tôi xin tạm nêu ra vài mâu thuẫn cơ bản trong sự hiểu biết hạn chế mang nặng tình tiết sách vở của mình. Rất mong sẽ được độc giả thuộc chuyên ngành liên quan chỉ bảo thêm.

***

Đoạn phân tích dài dòng trên đây có thể tăng lên gấp đôi nếu tôi mổ xẻ chi tiết hơn. Tôi xin dừng ở đây. Những ví dụ kia đã là tương đối điển hình trong một bài viết điển hình của truyền thông Việt Nam nói chung, không phân biệt lề trái hay phải. Đó là sự lấn sân của những người không có chuyên môn trong nhiều vấn đề[2]. Có người đã nói đùa với tôi rằng người Việt rất đa năng, giả như ngài tiến sỹ nọ. Với vụ bauxite ông là chuyên gia luyện kim, môi trường kiêm nhà quân sự thao lược, với vụ đường hỏa xa cao tốc ông là nhà kinh tế vĩ mô sâu sắc, chỉ đến khi vấn đề “dời đô” nóng lên thì bàn dân mới bổ ngửa ông còn là một thầy phong thủy rất mê tín. Oái ăm thay, trong chuyên ngành hẹp ông theo đuổi cả đời, một trang web flickr[3] lại nỡ phong ông là giáo sư “dỏm”.

Cùng một hiện tượng xã hội tương đồng như đã dẫn, blogger DongA gọi là “Thói a dua và mặc cảm dòng chính”[4]. Ông viết: “Mặc cảm dòng chính là khái niệm do tôi nghĩ ra trước đây để chỉ tâm lý tin vào bất cứ thông tin nào có chiều hướng xấu liên quan tới hệ thống chính trị cầm quyền bất kể thông tin đó đúng, sai hay chỉ có một phần sự thật và đồng thời cũng không cần phải bận tâm suy nghĩ, tìm hiểu về tính xác thực của thông tin đấy… Thói a dua và mặc cảm dòng chính nếu chỉ trôi nổi trên mạng thì đành một lẽ. Nhưng một khi mặc cảm dòng chính len vào hệ thống truyền thông của chính hệ thống chính trị cầm quyền thì điều này đặc biệt nguy hiểm cho chính hệ thống chính trị cầm quyền đấy, bởi vì điều đó cho thấy chính ở trong chính bản thân hệ thống chính trị cầm quyền đã tồn tại một mặc cảm về chính nó sâu xa. Mặc cảm này chưa phát tác ra những hệ quả khôn lường bởi vì nó còn bị áp chế bởi những ràng buộc mạnh mẽ và phức tạp của hệ thống chính trị. Một khi những ràng buộc này suy yếu mặc cảm dòng chính sẽ phát tác từ chính bên trong hệ thống chính trị kết hợp với bên ngoài và sẽ phá vỡ hệ thống chính trị đấy”.

Cảm giác sợ hầm ngầm vượt sông của tôi như đã nói, không phải xuất phát từ bài viết của ông Lê Quốc Trinh hay một trang web lề trái nào đó. Nó là kết quả của sự thiếu hụt thông tin của báo chí chính thống trong nước. Chưa bao giờ tôi thấy họ tham khảo ý kiến một chuyên gia có trọng lượng nhưng ở vị thế độc lập, hoặc dẫn chứng và so sánh với những công trình tương tự trên thế giới, khi đề cặp đến các bất cập kỹ thuật của hầm Thủ Thiêm suốt hai năm nay. Tôi tạm cho đây là kiểu làm báo câu khách và vô trách nhiệm, chứ chưa dám liên tưởng đến định nghĩa“mặc cảm dòng chính” của blogger DongA.

Khi mỗi cá nhân tự tôn về quyền năng tri thức và hiểu biết của mình trong mọi lĩnh vực, chỉ có hai khả năng: một là anh rỗng tuếch và a dua, hai là anh tự ti và phủ nhận mọi thứ. Đứng về mặt cộng đồng, nó chỉ ra sự thiếu vắng của đỉnh chóp tư duy phản biện và định hướng, tức là một tầng lớp trí thức đủ năng lực và lương tri cất lên tiếng nói riêng có độ thu hút và thuyết phục rộng rãi.

Trong bộ phim JFK của Holywood về quá trình điều tra vụ ám sát Kenedy, người ta dẫn câu nói của một nhà khoa học tự nhiên Anh: “Một công dân yêu nước là một công dân dám chống lại chính phủ của mình”. Theo logic của phim, tôi thấy sự “chống” kia mang tính xây dựng và hoàn thiện cho chính phủ, hơn là đạp đổ. Ở Việt Nam tôi lại nghĩ tâm lý bài nhà cầm quyền thiên về “hội chứng hậu nô lệ”, hơn là yêu nước. Thật vậy, bài bác mọi chính sách thực dân dù không khôn ngoan lắm nhưng ít ra nó là chất keo gắn kết cộng đồng và nuôi dưỡng ý chí quật khởi của cả dân tộc trong hàng thế kỷ. Còn với chính phủ của người Việt Nam, ít nhất ở phương diện chủng tộc và văn hóa, bài bác là kế sách lỗi thời và vô vọng. Chuyển hóa là quá trình tất yếu và duy nhất khả dĩ. Bí quyết của nó là tri thức và kẻ thực thi chắc chắn là đội ngũ trí thức mà hiện nay rất tiếc là chưa có hình hài.

***

Không rõ ai là người đã đặt tên cộng đồng Việt Nam hải ngoại là “Khúc ruột ngàn dặm” rất tối nghĩa. Ở chiều hướng ngược lại, cái nhìn chủ đạo của Việt kiều dành cho cơ thể chính trị Việt Nam cũng thường thu nhỏ về ruột… già. Nghĩa là tất cả những gì liên quan đến nhà nước Việt Nam đều xấu xa và thối nát (!?). Vụ “Đỗ Ngọc Bích” chấn động dư luận vừa qua rõ ràng là một “bung xung” từ căn nguyên có thật: “Ý tưởng viết bài của tôi xuất phát chính từ cảm giác bực dọc, khó chịu khi phải đọc những lời phỉ báng, lăng mạ của các blogger trong nước và hải ngoại đối với nhà nước Việt Nam…[5]”.

Quan điểm của Mahatma Gandhi đầu thế kỷ trước rất đáng tham chiếu: “Khi tôi trở về từ Nam Phi, tôi đã đi đến rất nhiều vùng đất Ấn Độ. Và tôi biết rằng mình có thể đi như thế nhiều năm nữa, mà vẫn chỉ thấy được một phần rất nhỏ của đất mẹ. Tôi biết những gì chúng ta nói ở đây vô nghĩa với phần lớn người dân Ấn Độ. Chúng ta đọc diễn văn cho nhau nghe và mấy tờ báo tiếng Anh sẽ dành cho chúng ta vài dòng. Nhưng nhân dân Ấn Độ thì không đụng đến. Chuyện chính trị của họ giới hạn trong bánh mì và muối. Họ có thể dốt nát nhưng không đui mù. Họ chẳng có lý do để hiến tặng lòng trung thành cho bọn người giàu có và quyền lực, những kẻ đơn giản chỉ muốn tiếp quản vai trò thực dân dưới mị danh tự do”.

Gandhi đã phải trả giá bằng cả mạng sống của mình cho sự tiến bộ của tổ quốc. Đau đớn là chính người Ấn Độ đã giết ông, chứ không phải thực dân Anh. Và đúng như Gandhi tiên đoán, cuộc đấu tranh giành độc lập đã chia năm xẻ bảy đất nước. Nó đẻ ra những chính thể độc tài không ngừng chia rẽ và đối đầu trên mảnh đất có nền văn minh cổ kính bậc nhất nhân loại.

Thảo Điền 6.2010


[1] http://danluan.org/node/5278

[2] Cho phép tôi tự nhận khuyết điểm, tôi không có chuyên môn sử học nhưng đã mạo muội khảo cổ sử. Thật lòng là tôi rất xấu hổ mỗi khi ai đó gọi tôi là nhà cổ sử.

[3] http://www.flickr.com/groups/giaosudom/

[4] http://donga01.blogspot.com/2010/05/thoi-dua-va-mac-cam-dong-chinh.html

[5] http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2010/04/100420_dongocbich_comment.shtml

Indonesia gìn giữ văn bản nguồn gốc người Việt cổ

4 phản hồi

Hôm nay đọc bài này (của TTXVN đàng hoàng nhá), cảm thấy vui vui. Đoạn màu đỏ phía dưới là phỏng đoán của tôi, trên cơ sở kinh nghiệm đi biển và đặc điểm gió mùa tại biển Đông. Toàn bài viết của tôi đã đăng trên BBC và xuất bản trong 1 quyển khảo cứu lịch sử nghiệp dư.
———————————-

Cơ quan lưu trữ và thư viện của tỉnh Tây Sumatra, Indonesia, đang lưu giữ 40 trong số 150 văn bản cổ đại đã được đăng ký trong cả nước.

Trong đó có những cuốn sách nói về các bài thuốc cổ truyền và thuật bói toán của người Minangkabau, một trong những tộc người chiếm đa số tại đảo Sumatra và có nguồn gốc từ người Việt.

Cơ quan trên cho biết đã cử người tới nhiều địa phương trong tỉnh Tây Sumatra để thu thập và “cứu” những văn bản cổ quí hiếm khỏi thất lạc hay mục nát theo thời gian, sau đó sẽ “số hóa” các văn bản tìm được để nghiên cứu.

Các nhà nghiên cứu lịch sử Việt Nam và Indonesia cho rằng người Minangkabau có nguồn gốc từ người Việt và hiện chiếm tới 80% trong tổng số 4,5 triệu dân của tỉnh Tây Sumatra.

Theo các nhà sử học, mùa Xuân năm 43, một số tướng lĩnh của Hai Bà Trưng cùng những người không chịu khuất phục giặc phương Bắc, đã chạy về phương Nam và cuối năm đó họ tiếp tục lên thuyền ra biển.

Những đợt gió mùa Đông Bắc đã đẩy thuyền của họ dạt vào Eo biển Malacca. Tiếp đó, họ định cư tại khu vực phía Tây đảo Sumatra và trở thành dân tộc Minangkabau ngày nay.

Dân tộc này hiện còn duy trì chế độ mẫu hệ, trong gia đình, phụ nữ nắm quyền kinh tế. Trong mỗi dòng họ của người Minangkabau, người phụ nữ giữ quyền thừa kế được gọi là Turun Cicik, những người em gái trong hàng thừa kế thứ hai gọi là Turun Nyi. Những âm này, sau giai đoạn dài của lịch sử, đọc lên vẫn thấy hơi giống âm gợi hai tên Trưng Trắc, Trưng Nhị.

Người Minangkabau có tục lệ mời khách ăn trầu và những ngôi nhà truyền thống của họ đều có mái cong như hình chiếc sừng trâu, gợi hình ảnh những mái đình, chùa ở Việt Nam. Người Minangkabau còn nổi tiếng buôn bán giỏi và nấu ăn ngon./.

(TTXVN/Vietnam+)