Sàm phu chi khẩu [谗夫之口]

1 Comment

Sách Luận hành của Nho gia có câu:

故君子不畏虎,独畏谗夫之口

Hán Việt: Cố quân tử bất úy hổ, độc úy sàm phu chỉ khẩu.

Nghĩa: Người quân tử không sợ cọp, chỉ sợ miệng kẻ dèm pha.

Định viết tiếp nhưng hôm nay đọc bài này trên VOA, thấy mình đã hành xử đúng. Chắc là kết entry ở đây.

President Obama held a White House conference this month to discuss ways to prevent bullying in school. But bullying is a problem not just among young people. Workplace bullying can involve threats, baseless criticism, discrimination and favoring some employees unfairly over others.

Thirty-five percent of Americans in a survey said they had been bullied at some time at work. The poll by Zogby International and the Workplace Bullying Institute found that another fifteen percent have witnessed it.

What some workers might consider bullying by another worker or a supervisor might not be true. But experts say productivity suffers in workplaces where employers tolerate or accept bullying. People take sick leave more often. Some take legal action.

Jennifer Sandberg is a law partner in the Atlanta offices of Fisher & Phillips. She represents companies in labor cases. She says employers can avoid most problems simply by acting in a professional, businesslike way.

JENNIFER SANDBERG: “The best advice I can give to managers and supervisors is not to worry about the law, but rather to be sure that their behavior is professional.”

She says this means that everyone plays by the same set of rules.

JENNIFER SANDBERG: “There are still basic rules that every single person in an organization needs to follow.”

People who bully spend less time on productive work. They can make the workplace tense and unhealthy.

Executive coach, CNN commentator and author Lauren Mackler calls it a “toxic” environment. She advises people to avoid emotional conflict and child-like reactions when faced with insulting criticisms.

She also says people who show self-respect can be less likely targets of a bully. She gives examples like dressing well and looking people in the eye when talking to them.

And Lauren Mackler advises people who feel bullied to consider how the bully got that way.

LAUREN MACKLER: “You can equate the behavior with the degree of pain that the bully carries inside.”

She says bullies were often bullied themselves as children.

LAUREN MACKLER: “That’ll help you to have more compassion inside instead of judging the person and further feeding a toxic interaction.”

But bullying can cause some people to leave their job. Ms. Mackler says replacing experienced workers can cost one and a half times their yearly pay, or even more.

Last April, Australia’s Productivity Commission considered the cost of bullying in a report on workplace safety. The lowest estimate of the cost to the Australian economy ten years ago was six to thirteen billion dollars.

Cách Mạng Hoa Nhài

4 Comments

Cách Mạng Hoa Nhài tại Trung Đông vẫn đang tiếp diễn. Ở Tunisia, chính phủ “Cách Mạng” vừa sập, bạo lực vẫn diễn ra, người dân vẫn đổ máu. Tại Ai Cập, chính phủ quân sự đang đảm bảo trật tự, liên hồi hứa hẹn sẽ không chuyển đến một cơ cấu chuyên quyền. Libya đã chính thức bước vào cuộc nội chiến, khói lửa bom đạn có khả năng được góp thêm vào bởi quân đội ngoại bang.

Còn quá sớm để kết luận Cách Mạng Hoa Nhài là cuộc Cách Mạng Dân Chủ theo kiểu mẫu mơ ước của phương Tây. Và cũng không thật sự muộn để nghi ngờ Cách Mạng Hoa Nhài mở ra một vòng xoáy bạo lực đầy máu và nước mắt.

Nhân loại nhìn vào Trung Đông bằng con mắt khác trước rất nhiều, ngay sau khi sự kiện 11.9.2001 diễn ra. Trong một lần chuyện phiếm, giáo sư triết học Nguyễn Hữu Liêm từng tâm sự với tôi: “Hãy nhìn vào ánh mắt của người Hồi Giáo, tương lai nhân loại nằm ở đó”.

Trong nhiều bài báo trên Tuổi Trẻ Chủ Nhật gần đây, tác giả kỳ cựu Danh Đức cho rằng sự kiện ở Ai Cập nói riêng, Trung Đông nói chung, là thất bại bất ngờ của người Mỹ, “gậy dân chủ” đập lưng “nhà xuất khẩu dân chủ”. Thật vậy, khả năng nhân cơ hội này, các lực lượng chính trị Hồi Giáo cực đoan nhảy vào “chiếm diễn đàn” một cách “hợp pháp” và “dân chủ” là không nhỏ. Vị thế của Mỹ ở vùng Đông Bắc Phi đang bị thách thức. Một khi mặt trận Hồi Giáo chống Mỹ liên kết từ Iran – Iraq – Pakistan – Afghanistan đến Đông Bắc Phi, bàn cờ địa chính trị Trung Đông chắc chắn sẽ rung chấn dữ dội. Còn quá sớm để nói rằng vũng lầy Đông Bắc Phi đang đợi người Mỹ, song, viễn cảnh là có thật.

————————

Trái với sự bất ngờ từ đầu của Mỹ ở Trung Đông, ước mong được thấy Cách Mạng Hoa Nhài diễn ra tại Trung Quốc của họ thật là chảy bỏng. Chẳng ai nghĩ là đại sứ Mỹ Jon Huntsman lại “tình cờ” cùng gia đình đi ăn fast food McDonald Vương Phủ Tĩnh trúng ngay địa điểm và thời điểm ghi trên lời hiệu triệu Cách Mạng Hoa Nhài Bắc Kinh.

Trung Quốc, cũng như Nga trong suy niệm giữa các tác phẩm của Kundera, là một nước lớn, một nền văn hóa lớn, độc lập và riêng biệt. Các nước nhỏ có thể mạnh lên, lớn lên nhưng cũng có thể yếu đi, sức ảnh hưởng giảm thiểu, song nước lớn thì mãi mãi là nước lớn, sức ỳ của nó thật sự là vĩ đại. Do đó “ao ước” của ngài đại sứ Mỹ hay giới truyền thông phương Tây quá ư lãng mạn. Cách mạng “gì đó” ở Trung Quốc chỉ  diễn ra khi các yếu tố nội tại của nó chín mùi, chứ chắc chắn không bao giờ chịu ảnh hưởng  ngay lập tức từ một hướng khác.

Với logic của Kundera, trong thời điểm mà hầu như mọi người Việt Nam đều ý thức họ là nước nhỏ (trừ tôi), thì Cách Mạng Hoa Nhài ở Việt Nam còn vô phương hơn Trung Quốc ngàn lần. Lịch sử đã chứng minh có sự liên quan hữu cơ giữa tình hình Việt Nam với Trung Quốc ít nhất là hàng trăm năm nay.

Như vậy Cách Mạng Hoa Nhài ở Việt Nam sẽ không diễn ra đến hai lần.

——————–

Khổng tử cho rằng “Ái kỷ cập nhân – Con người yên bản thân mình trước rồi mới đến tha nhân”. Nhận định về Cách Mạng Hoa Nhài của tôi có lẽ xuất phát trước tiên từ nguyện vọng yên ổn của cá nhân, trên cơ sở những luận điểm có căn cứ nhất định. Tôi cũng tin rất nhiều người Việt Nam có cùng cảm nghĩ với mình, ít nhất là với những người hằng ngày bên cạnh mà tôi có dịp thăm dò.

Lần xem film Mỹ nọ, thành phố thanh bình, mấy thế hệ chỉ có một biến cố đáng nhớ nhất, sâu đậm nhất là một vụ sát nhân. Tôi bỗng thốt lên với bạn bè “Sao người Mỹ họ hạnh phúc thế!”. Thế hệ chúng tôi, đất nước chúng tôi, thế kỷ vừa qua, đã chứng kiến hết biến cố long trời lở đất này đến biến cố long trời lở đất khác. Hậu quả hiển hiện: đau đớn, đói nghèo dai dẳng. Và ngược ngạo thay, chính Mỹ chứ không phải ai khác là tác giả của rất nhiều “biến cố” đầy máu và nước mắt cho các vùng đất khác, dân tộc khác, khắp nơi trên thế giới.

Phải sống đủ năm, đủ tháng người ta mới đủ can đảm và dũng khí để xem mình là một kẻ bình thường. Biến cố đó là sự bất thường. Biến cố là điều tôi đã chán ngán đến tận cổ. Do đó đừng hy vọng ở tôi một tín hiệu cho Cách Mạng Hoa Nhài.

Nghiên cứu lịch sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

Le Minh Khai's SEAsian History Blog

Always rethinking the Southeast Asian past

trinhythu

Trịnh Y Thư WordPress.com site

trandangtuan.com

Men lá rượu ngô trong

4th Avenue Café

Free non-fiction translation

WordPress.com

WordPress.com is the best place for your personal blog or business site.

Trương Thái Du's Blog

Văn chương thiên cổ sự - Đắc thất thốn tâm tri...

No More Goat Soup

No goats were harmed in any way while making this blog. (We did kill all the sheep though)