Chắc ai cũng rõ tôi nói về việc đoàn tàu Hải Giám của Trung Quốc cắt cáp khảo sát dầu khí Việt Nam trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam, ngày 26/5/2011. Đây là một hành động đơn phương hết sức nguy hiểm cho an ninh khu vực, cho sinh mệnh và đời sống hàng tỉ con người, từ đại bộ phận nhân dân Trung Quốc yêu chuộng hòa bình đến nhân dân Asean hiền hòa.

Uất ức, căm phẫn là những gì đang trào ra trên màn hình máy tính của những cư dân mạng Việt Nam. Mong sao tình cảm ấy được “quản lý” bởi những khối óc tỉnh táo. Thật vậy, cần phân biệt rõ ràng người dân trên khắp địa cầu này ai cũng yêu chuộng hòa bình, người dân Trung Quốc không bao giờ là ngoại lệ. Trong mỗi chính phủ, luôn tồn tại mâu thuẫn giữa hai khuynh hướng “bồ câu” và “diều hâu”. Không gì dại dột hơn bằng cách qua sự kiện này kết tội tuốt tuồn tuột, từ nhân dân Trung Quốc đến văn hóa và toàn bộ nền chính trị Trung Quốc.

Nếu cụ Hồ đã làm như vậy với người Mỹ, với nền chính trị Mỹ trong thập kỷ 60 thì đất nước Việt Nam có lẽ đã không vượt qua được cuộc chiến tranh khốc liệt 1965 – 1975.

Một khía cạnh khác, không ít cư dân mạng đang ra sức rủa xả chính phủ Việt Nam với những ngôn từ tệ hại nhất. Vấn nạn ở đây là kẻ biết thì không nói và kẻ nói đa số không biết. Điều này rất dễ dẫn đến hiệu ứng đám đông phản ứng vô tri dưới sự thao túng của những âm mưu chính trị bẩn thỉu. Hãy đặt câu hỏi người dân Việt Nam sẽ khốn đốn thế nào nếu chiến tranh xảy ra, ai là kẻ đang mơ ước hưởng lợi trên xương máu đồng bào mình, chúng ta sẽ có ngay câu trả lời.

Nếu các bạn cũng như tôi, là một người đi biển từng gắn bó nhiều năm với biển Đông, bạn sẽ kết luận ngược lại với dư luận hiện nay trên mạng. Nghĩa là chính phủ Việt Nam ngày càng mạnh mẽ hơn, kiên quyết hơn. Ít ai biết rằng từ những năm 1990 trở đi, hoạt động trên biển của tàu thuyền Việt Nam thỉnh thoảng vẫn va chạm với tàu chiến Trung Quốc. Có lần ở ngay cửa vịnh Bắc Bộ tàu hàng Việt Nam đã bị đại liên bắn xối xả lên cabin vì đi quá gần nơi dầu khí Trung Quốc đang tác nghiệp. Còn chuyện các tàu phục vụ khai thác dầu Việt Nam chạm trán với các tàu tuần tra Trung Quốc thì có thể so sánh như cơm bữa. Người dân không biết. Báo chí im lặng. Chính phủ hoặc cố nín nhịn hoặc tìm chưa ra cách giải quyết vấn đề. Những câu chuyện chỉ truyền miệng nhau trong giới, nhiều khi tắc nghẹn vì bức xúc.

Chỉ có nhìn nhận sự việc một cách thấu đáo, biện chứng và đầy đủ thông tin như vậy mới hiểu rằng phản ứng tức thời và đồng bộ của truyền thông Việt Nam sau hành động ngang ngược của ba tàu Hải Giám Trung Quốc là một trang mới, hướng đi mới của chính phủ Việt Nam đối với Trung Quốc trong vấn đề biển Đông.

Cá nhân tôi luôn tin tưởng chính phủ Việt Nam biết cách hành xử để vừa đảm bảo bình yên cho nhân dân, vừa giữ được sự toàn vẹn lãnh thổ. Tôi hy vọng đó cũng là khát khao lớn nhất của nhân dân Việt Nam hiện nay.