1. Trong tiểu thuyết lịch sử Hận Lãng Bạc, tôi viết

—————————————–

Trên bệ cao của Giao long thuyền, hai chị em Trưng Trắc ưỡn ngực, ngẩng đầu đứng sát bên nhau. Trưng Trắc phóng tầm mắt một lượt xung quanh rồi ngước mặt lên hét to: “Đất này của mẹ tổ, trời này của mẹ tiên. Mười năm người Âu Lạc chưa giành lại được thì họ sẽ chiến đấu trăm năm, ngàn năm nhằm khẳng định lẽ phải. Làm sao đao kiếm của bọn xâm lăng có thể lấy đi được lòng can đảm và khí tiết của chúng ta”.

Giọng Trưng Trắc vang động khắp non sông. Thời gian ngừng lại khi Hai Bà Trưng buông mình xuống đáy Lãng Bạc, gần ngã ba cửa Hát.

Mã Viện thở dài. Y sai người để ý vớt xác Hai Bà chôn cất cẩn thận, song vô ích. Có lẽ thể phách Trưng Trắc và Trưng Nhị đã tan lẫn vào hồn thiêng sông núi Âu Lạc.

Hán quân đành thỉnh hai thủ cấp nữ chiến binh bất kỳ, gói gém gửi đến Lạc Dương, nói dối là của Hai Bà Trưng.

Ngày nô lệ đầu tiên của Âu Lạc đã trôi qua như thế. Mặt trời sẽ lặn nhiều trăm năm…

——————————————

Với vấn đề biển Đông, có lẽ nội hàm ở trên không còn đúng. Một ngàn năm nữa nhân loại chắc đã phát triển qua giai đoạn không còn nhà nước, không còn quốc gia, không còn biên giới mà chỉ tồn tại những “vùng văn hóa”. Một kiểu hậu liên minh châu Âu như hiện nay.

2. Mùa Đông năm 1972 tôi trùm chăn bông nghe bom Mỹ dội xuống miền bắc Việt Nam. Cảm giác rất thích. Năm 1999 Mỹ và Nato ném bom, bắn hỏa tiễn vào bán đảo Balcan 78 ngày đêm. Cảm giác bất lực và căm giận. Đến năm 2003, ở thời điểm Mỹ giả mạo hồ sơ vũ khí hủy diệt hàng loạt lấy cớ  tấn công Iraq tôi mới ngộ ra rằng công lý luôn thuộc về kẻ mạnh. Mọi tình cảm bột phát hay bức xúc căm giận chả bao giờ có kết quả…

3. Đọc xong bài này của tác giả Trương Nhân Tuấn, do chị Beo giới thiệu, lại thở dài. Đúng là người VN không có tầm nhìn vượt qua lũy tre làng, từ vấn đề giao thông đô thị trở đi (cái thứ mà ai cũng đang hàng ngày trải nghiệm), nói chi đến Biển Đông. Nó cần tầm nhìn nhiều chục năm…

4. Hận Lãng Bạc đã in xong, bắt đầu đến với các nhà sách Hà Nội. Tôi vẫn chưa biết hình hài quyển sách ra sao, cắt chữ nào, thêm chữ nào. Hy vọng tinh thần bất diệt của Hai Bà Trưng mà tôi hy vọng chuyển tải qua quyển sách, sẽ giúp được ít nhiều cho ai đó ở thì hiện tại.