TƯỚNG HƯỞNG, WIKILEAK VÀ CÁC ÔNG MỸ

Để lại phản hồi

Nguồn Blog chị Beo

Tốt nghiệp tiến sĩ luật,  tướng Hưởng có một thời gian rất dài được đào tạo và chinh chiến ở ngoài nước trước khi về nắm cục Mỹ (gọi tắt thế cho dễ nhớ) đầu những năm 90, thế kỉ trước.

Thế nên ông có mặt, dĩ nhiên phía sau hậu trường, gần như xuyên suốt toàn bộ quá trình bình thường hóa quan hệ Việt-Mỹ, từ thuyết phục  Mỹ bỏ cấm vận Việt, thuyết phục …Việt kí kết WTO cho tới bây giờ, khi ông rời bộ Công an sang giữ chức phái viên Thủ tướng.

Hơn 10 năm trở lại đây, tất cả các quan chức ngành ngoại giao Mỹ (ngang cấp) khi vào Việt Nam đều đề đạt yêu cầu được gặp riêng ông. Trong một số cuộc gặp như thế, các nhà báo được ông cho phép tham dự nhưng không được đưa tin.

Wikileak tiết lộ 2 bức điện đánh đi từ sứ quán Mỹ tại Hà Nội, báo cáo nội dung làm việc giữa Tướng Hưởng và phái đoàn Mỹ về Bộ Ngoại giao. Beo sẽ đăng nguyên văn hai bức điện và ngay sau đó là xả băng, cũng nguyên văn, toàn bộ cuộc đối thoại để thấy sự xảo trá đến hài hước của ngành ngoại giao, và chắc chắn không riêng gì ngoại giao Mỹ.

Vì xả băng nguyên văn nên sẽ rất dài, khó theo dõi. Beo sẽ nhấn chữ bold những phần ngược nhau nhất giữa nội dung bức điện và cuộc trao đổi. Băng ghi âm này là của nhà báo Nguyễn Như Phong, hiện là Tổng biên tập báo Năng lượng mới.

Bức điện thứ nhất, đánh đi lúc 14h ngày 11/9/2008, 1 tiếng sau khi cuộc gặp kết thúc. Toàn văn như sau:

TÓM TẮT: Cuộc gặp ngày 11 tháng 9 giữa thứ trưởng Nguyễn Văn Hưởng và Đại Sứ thể hiện sự phấn khởi về phát triển mạnh mẽ của quan hệ song phương. Thứ trưởng Hưởng đưa ra một cách nhìn trái ngược về việc mở rộng khu lãnh sự TP Hồ Chí Minh, phủ nhận việc chính phủ Việt Nam hạn chế hoạt động của các nhà ngoại giao, và phàn nàn về các buổi gặp gỡ với người bất đồng chính kiến. Tướng Hưởng yêu cầu các nhà ngoại giao Mỹ cần phải thông báo trước với Bộ trưởng và chính quyền địa phương về các cuộc gặp “nhạy cảm”. Ngoài ra, Tướng Hưởng còn bày tỏ ý kiến về việc xâm chiến lãnh thổ của Trung Quốc tại vùng biển phía Nam Trung Quốc, và không vui khi thiếu sự hỗ trợ của Mỹ cho Việt Nam. Hưởng nói bộ trưởng Lê Hồng Anh sẽ thăm Hoa Kỳ vào một ngày không xa. KẾT THÚC TÓM TẮT

———————————-

HO CHI MINH CITY CONSULAR DISTRICT

VĂN PHÒNG LÃNH SỰ TẠI THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH

———————————-

Đại Sứ yêu cầu Việt Nam gấp rút công nhận Hồ Chí Minh là khu lãnh sự đầy đủ chức năng, đảm bảo với tướng Hưởng rằng nhân viên lãnh sự sẽ không có mưu đồ đối lập (hidden agenda) khi họ đi ra khỏi thành phố Hồ Chí Minh. Tướng Hưởng công nhận các nhà ngoại giao Mỹ không phải là mối nguy hiểm, nhưng phía Nam Vietnam có những vùng với “đặc tính riêng biệt” bao gồm những nơi tập trung dân tộc thiểu số, đặc biệt là người Khmer. Việc mở rộng khu vực lãnh sự phải chú ý tới những “đặc tính riêng biệt” này. Khi được hỏi, Hưởng phủ nhận việc Việt Nam ngăn cản công tác của những nhà ngoại giao, và nhấn mạnh là các nhà ngoại giao Hoa Kỳ từ Hà Nội và Thành Phố Hồ Chí Minh có thể đi tới bất cứ đâu họ muốn. Tướng Hưởng nói rằng đây là lẩn đầu tiên ông ta nghe tới vấn đề này.

Đồng thời, tướng Hưởng nhắc tới việc Bộ trưởng thường xuyên nhận được những lời phàn nàn của chính quyền địa phương về việc các cuộc gặp giữa nhà ngoại giao Mỹ với người bản xứ. Lấy ví dụ như cuộc gặp gần đây giữa nhân viên tại TP HCM với những người bất đồng chính trị. Tướng Hưởng giải thích rằng những cuộc gặp gỡ như vậy sẽ không mang lại hiệu quả, thúc đẩy những hoạt động phạm pháp, và thể hiện rằng Mỹ hỗ trợ cho những hoạt động chống phá chính phủ. Tướng Hưởng nói rằng chính quyền cấp bộ trưởng (national level MPS officials) hiểu được mong muốn của Hoa Kỳ được gặp những người như thế, nhưng cần phải tôn trọng chính quyền địa phương. Hưởng yêu cầu phía Hoa Kỳ cần phải thông báo trước với chính quyền địa phương về những cuộc gặp như thế, và đề nghị phía Mỹ phải có một công văn trực tiếp và chính thức (direct and official line of communication) cho Bộ trưởng về những cuộc gặp với những “nhân vật nhạy cảm”. Đại Sứ Mỹ giải thích rằng các nhà ngoại giao Mỹ trên thế giới thường xuyên giao tiếp với tất cả thành phần trong xã hội. Hưởng ghi nhận khi sự tin tưởng đang phát triển với Mỹ, Mỹ cần phải hiểu rằng vẫn còn một nhóm người Việt nhạy cảm với vai trò của Hoa Kỳ. Hưởng hứa sẽ cùng Đại sứ giải quyết về vấn đề này.

—————————————–

REGIONAL SECURITY AND THE SOUTH CHINA SEA

AN TOÀN KHU VỰC VÀ PHÍA NAM VÙNG BIỂN TRUNG QUỐC

—————————————–

Hưởng bày tỏ rằng an toàn khu vực, hòa bình và sự thịnh vượng sẽ không đạt được nếu không có sự hiện diện của Hoa Kỳ. Ngoài ra, sự hiện diện của Hoa Kỳ góp phần bình ổn quan hệ khu vực. Hưởng nhấn mạnh rằng Việt Nam muốn tạo những mối quan hệ tốt với tất cả các quốc gia, đặc biệt là các nước láng giềng. Thế nhưng, Việt Nam không thể chấp nhận việc xâm chiếm lãnh thổ của Trung Quốc ở vùng biển phía Nam Trung Quốc. Bày tỏ sự hỗ trợ tuyệt đối của Bộ trưởng cho cuộc hội thoại về an ninh sắp tới vào tháng mười, Hưởng mong muốn cuộc hội thoại sẽ đề cập sâu hơn về vấn đề này. Đáp lại việc không hài lòng của Hưởng về việc Hoa Kỳ không hỗ trợ Việt Nam trong vấn đề vùng biển phía Nam Trung Quốc, Đại sứ khẳng định rằng US hỗ trợ quyền của các doanh nghiệp Mỹ  được làm ăn hợp pháp với Việt Nam.

MICHALAK

———————————————————-

I- Cuộc gặp  của Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng với Thứ trưởng thứ nhất Bộ Ngoại giao Mỹ John Negroponte ngày 11-9-2008

– Chào ông

– Chào ông

Tướng Hưởng:

– Tôi biết Ngài từng ở Sài Gòn khá lâu. Hôm nay gặp nhau, tôi muốn nghe tâm sự của ngài?

Negroponte:

– Lần đầu tiên tôi trở lại Việt Nam kể từ năm 1973 cũng là một thời gian khá dài. Tôi có thời gian làm việc 4 năm ở ĐSQ Hoa Kỳ tại Sài Gòn ngày xưa.

Tướng Hưởng:

– Từ đó ngài đã có lần nào quay lại chưa?

Negroponte:

Chưa, bây giờ quay lại Việt Nam tôi thấy điều kiện và hoàn cảnh đã khác nhiều. Cũng nhờ những nỗ lực của hai chính phủ, chúng ta đã gặt hái được những điều tốt đẹp.

Tướng Hưởng:

– Tôi đồng ý. Tôi rất vui mừng được đón tiếp ngài tại Bộ Công an. Quan hệ tốt của hai nước đã tạo cơ hội cho các cơ quan có cơ hội cùng làm việc. Tôi cũng đã có cơ hội được đến thăm Hoa Kỳ 3 lần, được tiếp kiến ngài Tổng thống và phải nói thực rằng, đánh giá sự phát triển của hai nước chúng ta ngày càng toàn diện. Xin cảm ơn Đại sứ đã gửi tôi bức ảnh chụp với Tổng thống Bush. Tôi biết rằng ngài Thứ trưởng trong chuyến đi Việt Nam lần này giải quyết rất nhiều vấn đề trong quan hệ hai nước. Hôm nay Bộ Công an được tiếp ngài, hy vọng được nghe ý kiến của ngài về quan hệ với Bộ Công an.

Negroponte:

Trước hết tôi thấy rằng hai quốc gia chúng ta còn nhiều lĩnh vực mà chúng ta có thể tiếp tục làm việc, cộng tác với nhau nhiều hơn. Tôi biết cách đây một tuần, cộng sự viên của chúng tôi, ông Kappes đã có dịp được làm việc với ngài. Ngài Kappes với tôi có một thời gian dài được làm việc gần gũi với nhau, khi mà lúc đó đó tôi là Giám đốc tình báo quốc gia. Tôi là người thuyết phục ngài Kappes trở lại làm việc cho Chính phủ vì ngài đó đã về hưu nhưng tôi thuyết phục thì ngài ấy trở lại. Đấy là một trong những lĩnh vực mà chúng ta có thể hợp tác.

Chúng tôi đã làm việc với ngài Bộ trưởng và Thứ trưởng Bộ Ngoại giao để nói lên mong muốn của chúng tôi để những nhân viên của chúng tôi ở Tổng lãnh sự quán ( TLSQ) Mỹ tại TP HCM có được những cơ hội để thực hiện công việc lãnh sự của họ sâu rộng ra. Bởi vì những sự việc giới hạn hiện tại họ đang gặp phải, họ có cơ hội nới rộng những dịch vụ lãnh sự ở những nơi tôi nghĩ họ nên có mặt ở đó. Tôi mong ngài hiểu rằng tất cả những gì chúng tôi muốn làm hoàn toàn không có ý định giấu diếm trong công việc lãnh sự mà bổn phận chúng tôi phải làm. Việc này chúng tôi sẽ làm việc với Bộ Ngoại giao Việt Nam. Chúng tôi muốn nói với ngài là để tất cả nhân viên của Bộ Công an Việt Nam biết được sự di chuyển của nhân viên Hoa Kỳ khi họ thực hiện bổn phận của họ. Tôi nói với ngài để tỏ lòng biết ơn nếu trong tương lai ngài Đại sứ của chúng tôi có cơ hội được làm việc với ngài để giải nghĩa những chi tiết về những việc mà tôi vừa trình bày.

Tướng Hưởng:

– Tôi rất hiểu ý nghĩa của việc TLSQ tiến hành công việc. Trong quan hệ của chúng ta ngày càng phát triển thì việc mở rộng các hoạt động, phạm vi của cơ quan đại diện các ngài thì  tới được các tỉnh, thành phố khác là cần thiết. Tôi thông báo cho ngài rằng, các hoạt động của ngài Đại sứ và bộ phận khác vẫn bình thường, từ trước tới giờ, chúng tôi đã tạo điều kiện cho các ngài tốt và sẽ tiếp tục như vậy.

Chúng tôi không coi hoạt động của nhân viên ngoại giao Hoa Kỳ đe dọa an ninh Việt Nam. Điều này tôi đã khẳng định với ngài Đại sứ trong một dịp làm việc cách đây khoảng một tháng. Tuy nhiên, chúng tôi có tính đến đặc điểm từng vùng miền. Đặc điểm vùng miền này là vùng dân tộc, đặc biệt là dân tộc Khmer. Ở đây cũng có những mối quan hệ về đường biên giới, cho nên những bước mở rộng của chúng ta còn phụ thuộc vào những đặc điểm này và chúng ta phải tính toán những bước đi cho phù hợp.

Chúng tôi khẳng định trong những cái như vậy cũng không có trở ngại gì đối với nhân viên của ngài Đại sứ. Tóm lại, tôi rất ủng hộ ý kiến của Bộ Ngoại giao. Tôi ghi nhận ý kiến của ngài và sẽ có phản ứng tích cực.

Negroponte:

Tôi có một điều muốn làm rõ, nếu tôi nói sai thì ngài Đại sứ sẽ sửa cho tôi. Trong việc lãnh sự, ví dụ như xảy ra tại Cà Mau thì hiện thời  nhân viên lãnh sự của Hoa Kỳ xuất phát từ Hà Nội phải đến Cà Mau làm việc, nhân viên của Hoa Kỳ tại TP HCM lại không được phép đến Cà Mau làm việc.

Tướng Hưởng ( quay sang hỏi các cán bộ giúp việc):

– Có phải như thế không?

Một sĩ quan trả lời:

– Báo cáo anh, không hẳn là như thế. Đứng về mặt phạm vi thì đúng là theo quy định của hai bên thì phạm vi hoạt động lãnh sự của TLSQ tại TP HCM thì chỉ trong phạm vi đấy thôi. Cũng như TLS của ta ở San Francisco thì Hoa Kỳ cũng chỉ cho  trong phạm vi đấy thôi. Thế nên về mặt nguyên tắc thì khó nhưng trên thực tế ta vẫn tạo điều kiện cho họ đi.

Negroponte:

Chúng tôi không giới hạn hoạt động của Tổng lãnh sự quán Việt Nam tại San Francisco. Tôi nghĩ rằng, về việc này chúng ta cần phải có một cuộc đối thoại để chúng ta có thể tìm được một giải đáp thực tế cho vấn đề này. Tôi chỉ đề nghị thế thôi.

Tướng Hưởng:

 Những vấn đề cụ thể tôi sẽ làm việc với ngài Đại sứ nhưng tôi nghĩ không có giới hạn nào. Tôi chưa thấy có việc nào Sứ quán phải cử nhân viên từ Hà Nội vào, tôi nghĩ các nhân viên của Tổng lãnh sự quán  tại TP HCM khi đi thì các ngài có thể thay mặt Đại sứ ở đây, không có gì cản trở. Chúng tôi sẽ kiểm tra lại, chúng ta sẽ điều chỉnh. Tôi nghĩ ngài Đại sứ có thể ủy quyền Tổng lãnh sự quán  đi gặp. Sao phải từ ngoài này vào? Ngày hôm nay tôi mới được nghe thấy việc này. Nếu đúng như vậy thì từ hôm nay, Tổng lãnh sự quán có thể đi thay các ngài từ Hà Nội vào.

Negroponte:

Rất vui mừng. Cảm ơn ngài.

…….. hình như còn tiếp…. 🙂

Bức ảnh phơi bày nỗi kinh hoàng của ngày 11/9

1 phản hồi

11/9/2001 là một ngày có quá nhiều câu chuyện sốc và không thể tin được: chuyện về những người sống sót, chuyện về những anh hùng. Tuy nhiên, có một chuyện mà mọi người không muốn đối diện với nó.

 

 

Đó là câu chuyện của những người bắt đầu nhảy khỏi Trung tâm thương mại thế giới (WTC) chỉ vài phút sau khi chiếc máy bay đầu tiên bị không tặc đâm trúng. Hình ảnh của những người bị ép tự vẫn này được ghi lại trong nhiều đoạn phim, ảnh song rất nhanh chóng không tái xuất hiện, như thể chưa bao giờ tồn tại.

Trong số những bức ảnh được chụp ngày vào ngày 11/9/2001 có một tấm không thể quên – Đó là ảnh một người đàn ông đang rơi, như bị đóng băng giữa không trung. Cơ thể của người này nằm song song với tòa tháp đôi của Trung tâm thương mại thế giới. Ngay ngày hôm sau, tấm ảnh đã xuất hiện ở khắp nơi trên thế giới và nên là một trong những tấm ảnh mang tính dấu ấn của sự kiện kinh hoàng. Tuy nhiên, tấm ảnh này cũng như những bức tương tự lại bị xóa khỏi lịch sử vì thế giới muốn nhớ về hình ảnh dũng cảm của các nhân viên cứu hộ và tinh thần Mỹ được thể hiện như thế nào, không ai muốn đối diện với sự tồn tại của những người buộc phải lao đầu xuống đất chết thay vì chết vì ngạt khói.

Tấm ảnh nổi tiếng về người đàn ông đang rơi “Falling man” đã giúp lịch sử có sự thừa nhận thích đáng với khoảng 200 người lao mình từ trên cao ốc xuống trong sự kiện 11/9.

Bức ảnh “Falling man” do phóng viên ảnh AP là Richard Drew chụp một người đàn ông đang rơi từ tòa tháp bắc của Trung tâm thương mại thế giới (WTC) xuống lúc 9:41:15 sáng, trong khi các vụ tấn công nhằm vào New York đang diễn ra. Chủ thể bức ảnh là một trong những người bị mắc kẹt trên các tầng thượng của cao ốc chọc trời, vốn chọn cách nhảy xuống thay vì chết vì lửa và khói.

Do có khá nhiều người chọn cách nhảy từ các cao ốc xuống nên việc nhận dạng người đàn ông trong 12 bức ảnh “Falling man” không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Vào ngày 11/9/2001, có tới 200 người nhảy xuống đất chết.

Ban đầu, chủ thể trong bức ảnh được báo phóng viên báo The Globe & Mail là Peter Cheney nhận diện là Norberto Hernandez, nhưng khi gia đình xem loạt ảnh, thì rõ ràng đó không phải là Hernandez. Ba gia đình khác cho rằng người trong ảnh là người thân song sau khi phân tích kỹ càng thì chứng minh là không phải.

5 năm sau sự kiện 11/9, người đàn ông trong ảnh được đầu bếp Michael Lomonaco chỉ tên đích xác. Đó là Jonathan Briley, 43 tuổi, nhân viên của nhà hàng Cửa sổ nhìn ra thế giới. Briley là kỹ sư âm thanh, sống ở Mount Vernon, New York và làm việc tại tòa tháp bắc.

Lomonaco cho biết, mình có thể nhận ra Briley là nhờ quần áo và nhóm máu của nạn nhân. Trong một trong những tấm ảnh, quần áo của người đàn ông bị thổi bay, lộ rõ chiếc áo trong màu cam, y hệt chiếc áo Briley mặc đi làm hàng ngày. Chị gái của Briley là Gwendolyn cũng xác nhận, em mình mặc áo đó vào ngày nước Mỹ bị tấn công. Nói với phóng viên tờ The Sunday Mirror, Gwendolyn xác nhận: “Khi mới nhìn tấm ảnh, tôi thấy một nam giới cao, mảnh khảnh. Đó có thể là Jonathan”.

Một quỹ từ thiện đã được lập cho gia đình Briley và nhiều chương trình tin tức đã phát sóng về câu chuyện của Briley với tư cách là một trong những người đã lao mình từ tòa tháp của WTC xuống đất. Tuy nhiên, danh tính của “Falling man” chưa bao giờ được xác nhận chính thức.

  • Hoài Linh (Theo Freerepublic, Esquire)