Về vụ cưỡng chế thu hồi đất tại Tiên Lãng, cuối cùng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đưa ra một kết luận chính trị kịp thời, hợp lòng dân và có vẻ bất ngờ với nhiều người.

Còn nhớ cách đây mấy tháng, nhà báo Huy Đức viết trên facebook cảnh báo sự tập trung quyền lực quá nhiều vào TT sẽ không tốt. Tôi thậm chí đã soạn dàn ý ủng hộ một nền chuyên chế ở thời điển hiện tại – sau khi đọc Huy Đức, nhưng do công việc cứ cuốn đi, bài viết dở dang vẫn còn lưu ở chỗ dễ thấy nhất trong máy tính:

Robert Conquest định nghĩa: “Chuyên chế là một hệ thống chính trị mà nhà nước khẳng định không giới hạn quyền lực của nó và cố gắng điều chỉnh mọi khía cạnh đời sống công cộng và riêng tư ở những chỗ khả thi” (1).   “Totalitarianism (or totalitarian rule) is a political system where the state recognizes no limits to its authority and strives to regulate every aspect of public and private life wherever feasible”.

Nếu vụ Tiên Lãng xảy ra vào thời các TT tiền nhiệm, tôi tin rằng không người nào đủ “mạnh” để “quyết” sự việc một cách “quyết liệt” như ông Dũng đã làm. Như vậy chuyên chế đâu hẳn chỉ toàn màu xám như Huy Đức nhìn nhận.

Chuyên chế có thể đi thẳng đến thể chế hợp lý hơn như Tân Gia Ba, Đài Loan, Hàn Quốc hoặc dẫn đến cách mạng các loại hoa đầy bất ổn, xáo trộn và máu me như ở Bắc Phi.

Vừa rồi tôi đọc một loạt các hồi ký chính trường Mỹ từ Mc Namara, Taylor, Hillary đến Kissinger. Chẳng ai ngờ là chỉ cách đây tròm trèm 40 năm vệ binh quốc gia Mỹ còn chẳng ngại ngần cho người biểu tình ăn kẹo đồng hàng loạt. Chả khác gì Syria, Ai Cập, Lybia… ngày nay là mấy.  Nước Mỹ đã tiến bộ hơn. Khi nhìn vào vụ Tiên Lãng, tôi cũng có thể nói như thế về VN.

Tôi mong TT Nguyễn Tấn Dũng sẽ là người mở đầu áp dụng tiêu chuẩn chính trị gia chuyên nghiệp cho nền chính trị VN, bằng những quyết định kịp thời và dứt khoát như Tiên Lãng.

Không biết có ai thắc mắc tại sao tôi viết “…và có vẻ bất ngờ với nhiều người”. Họ là ai? Tất nhiên là họ khác tôi và phần lớn loài người nói chung ở chỗ thiếu sự lạc quan. Khi nhìn đâu cũng thấy đen tối, thì chúng ta đâu có sống mà thực ra là đang chết, mặc dù theo triết học sự sống cũng chính là sự chết.

Mọi sự thay đổi tốt đẹp đều đáng mừng và đáng tôn vinh, đặc biệt nếu xem xét cặn kẽ và biện chứng. Điều cuối cùng  nên nói là những người đi đầu luôn thiệt thòi, chúng ta nên tri ân sự hy sinh của họ.