Con thân yêu,

Tuần này con có bao nhiêu niềm vui phải không? Vào lớp năm, sắp sinh nhật 10 tuổi và bất ngờ được báo Nhi Đồng đăng đoản văn đầu tiên, tác phẩm văn học đầu đời.

Truyentrenbao

Liên quan đến truyện của con, không chỉ có niềm vui của gia đình ta, từ ông bà nội đến các cô chú cũng như các anh chị em họ, mà còn có những điều không đáng vui. Cha ghi nhận lại mọi thứ, như một dấu mốc trên đường đời dằng dặc trước mặt của con.

***

Từ bé xíu con đã thích thơ, thích làm thơ. Có lần con đọc vài câu thơ rất nhí nhảnh và dễ thương, nhưng cha không khuyến khích con lưu lại, mà chỉ cố hướng con đến viết truyện. Cha khuyên con nên đọc nhiều sách, chú trọng sách dịch của phương Tây và Trung Hoa là chính. Con đã “tiêu hóa” xong 10 tập “Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên” và rất nhiều quyển khác rồi đúng không nào? Cô giáo khen con viết văn “sáng tạo” là vì con luôn đọc sách đấy, và cũng bởi nhà ta không có chỗ cho các chương trình truyền hình nhảm nhí.

Cha nhớ 20.11 năm 2009, thầy giáo thể dục ngồi lẻ loi một góc sân trường đã quá đỗi ngạc nhiên khi được con tặng hoa cùng những lời chúc tốt đẹp nhất. Dưới góc độ người viết văn, cha thấy “sự kiện” ấy khá sâu sắc và đáng nhớ, có thể dựng lên một câu chuyện tình người nơi học đường rất ý nhị. Nhưng có lẽ con nhỏ quá, không hiểu được, không cảm được và quyết không viết theo gợi ý của cha.

Cỡ bốn năm sau, một buổi tối con đột nhiên đưa cha bản thảo viết tay đoản văn “Con chim”. Cha đọc và thật sự ngỡ ngàng. Truyện có ý, có tứ, biết sử dụng nhân vật chính ở ngôi thứ ba, ngôn ngữ giản dị, đúng độ tuổi của con. Cha mừng lắm và bảo con tự đánh máy lại, cha sẽ biên tập một hai câu, sửa một hai từ rồi tạo tài khoản Gmail cho con để gửi cho báo Nhi Đồng.

Banthaodautien

Thuguidi

Con gửi truyện đi từ 14/2/2013 và không hề có một hồi âm nào. Có lẽ mọi thứ sẽ bị quên lãng nếu tối 4/9/2013 con không gào lên phấn khích khi thấy tên mình đường hoàng trên mặt báo, trong một tờ báo biếu gửi thẳng đến trường mà không ai (kể cả con) biết lý do vì sao. Cô giáo chủ nhiệm còn hỏi “Con tham dự đố vui hả” nữa chứ!

Nhưng niềm vui con chưa kịp tiêu hóa hết thì bạn bè và cô giáo chủ nhiệm đã dội cho con một gáo nước lạnh. Ngay trong ngày khai giảng, vài người bạn trong lớp thật thà hỏi con “Ba bạn viết hay bạn viết vậy?”. Còn cô giáo thì truy vấn mấy bận “Cô hỏi thật truyện này con viết hay ba viết?”.

Và cha đã phải cay đắng tâm sự với con: “Ở một xã hội mà sự gian dối là bình thường, thì thị phi có gì bất thường đâu con. Hãy cố gắng học thật giỏi để đi tị nạn giáo dục con nhé”.

Hôm nay đọc số báo tiếp theo số có truyện của con, thì cha không còn trách cô giáo và các bạn con nữa. Chính báo chí phải làm cho họ nghĩ như vậy con ạ. Con hãy xem kỹ hai đoản văn ở trang 19.

Doichung

Không một chút hồn nhiên con trẻ nào cả, cực kỳ gượng gạo, sáo mòn và bóng bẩy. Đặc biệt con chỉ thấy tên tác giả, tên trường nhưng không biết trường đó ở đâu. Việt Nam có hàng trăm ngôi trường mang những cái tên ấy. Tại sao ư? Cha đoán đây là mạo văn học trò của người lớn, để cho kín tờ báo, cho đủ chương mục. Và đặc biệt có lẽ học trò bây giờ không yêu văn, không đọc sách và không viết văn để gửi đến báo như con. Chúng có bao nhiêu thứ rỗng tuếch nhưng cực kỳ bắt mắt trên màn hình vi tính, Ipad, TV để giải trí, để đốt cháy tuổi thơ của mình con ạ.

***

Ngày xưa cha được lên báo trễ lắm, khoảng 19 -20 tuổi, vì không có ai kèm cặp, hướng dẫn từ nhỏ. Cái hôm thấy bút danh trên báo, cha cứ ngỡ mình đã trở thành vĩ nhân, ưỡn ngực đi tới đi lui khoái trá trong thư viện Khoa học Tổng hợp TP HCM, nơi cha đang vào đọc sách, học bài. Hai mươi lăm năm đã trôi qua, cha vẫn chỉ là một người viết tầm thường, hằng ngày phải mưu sinh bằng nghề khác không mấy hứng thú và mong sớm được nghỉ ngơi, quay về với niềm đam mê viết lách.

Cha không đủ trí tuệ và tài năng là một lẽ. Nhưng cha tự hỏi có nhà văn tài năng nào ở xứ sở này lo được cho mình và gia đình một cuộc sống sung túc đủ đầy không? Câu trả lời là không con ạ.

Dù cha rất muốn con sau này trở thành một nhà văn và sống suốt cuộc đời với tình yêu văn chương nhân văn, nhưng ba cũng sẽ chẳng buồn nếu con chọn một nghề khác. Cha chỉ mong con thành đạt, có thu nhập cao và không gượng gạo gắn bó với công việc thường nhật một cách thiếu động lực, nếu không muốn nói là chán nản.

Và con hãy ghi nhớ điều này, nếu con vẫn yêu thích văn chương, trong vài năm tới con phải cố gắng viết văn bằng một trong hai ngoại ngữ mà con đang học. Hình như con đã chứng tỏ mình có chút năng khiếu, nếu cộng thêm đam mê, học hỏi và cần cù lao động, con hoàn toàn có thể trở thành một nữ nhà văn sống được nhờ chữ nghĩa như Trương Ái Linh, Monique Trương, hoặc thậm chí có thể trở thành triệu phú như EL James, Dương Hồng Anh (Yang Hongying).

***

Những điều cha viết cho con, hôm nay có thể con chưa hiểu hết, nhưng nó sẽ mãi mãi tồn tại trên thế giới mạng, để con tìm đến mỗi khi cần một niềm an ủi, vỗ về hay động viên trong cuộc sống. Hãy vững tin và nuôi dưỡng ước mơ trở thành nhà văn con nhé!

Cha của con,

T.T.Du