Với doanh số toàn cầu hơn 2 tỉ đô la, người tiêu thụ sâm Cao Ly chủ yếu thuộc khu vực Nho học châu Á. Họ cho rằng đây là thần dược, trong khi ngành y phương tây thấy nó cũng bình thường và ghi nhận triệu chứng quá liều như sau: chảy máu, nứt da mặt, động kinh, co giật, mê sảng, mất ngủ, tăng thân nhiệt, phù, giảm ăn, chóng mặt, buồn nôn, nôn mửa, kích thích, bồn chồn, tăng huyết áp, tăng hô hấp, giảm độ nhạy và phản ứng với ánh sáng, giảm nhịp tim…

east-vs-west-1-728

Tra lục cổ thư Trung Hoa, chúng tôi thấy sâm Cao Ly chẳng qua chỉ là một huyền thoại văn hóa cổ đại mà thôi. Thật vậy, mong muốn bất tử luôn rất mạnh mẽ ở Trung Nguyên xưa kia. Do đó người ta tỏa ra bốn phía bắc nam đông tây để tìm thuốc trường sinh. Đến thời Chiến quốc, họ chỉ còn đặt hy vọng vào phía đông và phía nam, vì phía bắc lạnh lẽo và phía tây toàn sa mạc chẳng hứa hẹn điều gì.

  1. Tây Hán 200 BC – 200 AD: Sách Khổng gia – Thiên Khổng tử gia ngữ, mô tả biên giới Chuyên Húc: 北至幽陵,南暨交趾,西扺流沙,東極蟠木Bắc chí u lăng, nam kị giao chỉ, tây chỉ lưu sa, đông cực bàn mộc. [Bắc đến U Lăng, nam tới Giao Chỉ, tây giáp miền sa mạc mênh mông, đông chạm xứ sở của loài cây Bàn Mộc].
  2. Chiến quốc 247 BC – 239 BC: Sách Lã Thị Xuân Thu – Thiên Thận hành luận – Phần Cầu nhân, mô tả biên giới nhà Hạ đời vua Vũ: Phía nam đến Giao Chỉ, con người nhún nhường, giản dị chất phác, thông nối với nước Man, sản vật có đơn túc (tức đơn sa một vị thuốc trường sinh), cây thất (để luyện thuốc trường sinh), núi Cửu Dương có mạch nước nóng sôi sục phun trào, người ở đây (đã hóa tiên) nên trần truồng, thân thể mọc lông vũ (như phượng hoàng) và bất tử.

Nếu đoạn trích thứ hai là rõ ràng cho việc giải thích đơn sa, thần sa như một loại thuốc trường sinh, thì đoạn một cộng với giải thích trong “Hải nội thập châu kí” của Đông Phương Sóc thời Tây Hán cho ta kết luận thần tính của sâm Cao Ly xuất phát từ văn hóa và cổ tích. Tục chưng đào tết ở Việt Nam cũng bắt nguồn từ cổ tích trường thọ Trung Hoa. Bàn mộc trong trích đoạn một chính là cây đào tiên huyền thoại ba ngàn năm mới cho một mùa quả, ăn vào sẽ sống mãi.

Rất nhiều người Việt Nam là một khối mâu thuẫn khổng lồ. Họ ra đời với một cái tên Trung Hoa, một cái họ Trung Hoa. Lúc mãn niên, trước khi phiêu diêu cõi Tây phương cực lạc, họ thường ngậm trong miệng một trong những vị thuốc có độc tính đáng ngại mà văn hóa cổ đại Trung Hoa cho là sẽ giúp trường sinh bất tử như sừng tê giác, thần sa, sâm Cao Ly. Sự nghiệp vẻ vang cả đời mà không ít kẻ rất hãnh diện là chửi Trung Hoa, giải Hoa, thoát Hán, thoát Trung (de-Sinicization).

Nô lệ thể xác, chết đi là hết. Nô lệ văn hóa là nô lệ mãi mãi.