Chùm ảnh: ‘Hậu duệ Hai Bà Trưng’ trên đảo Sumatra

2 phản hồi

Chùm ảnh: ‘Hậu duệ Hai Bà Trưng’ trên đảo Sumatra

Cuộc sống muôn màu
Đăng ngày Thứ ba, 23 Tháng 7 2013 10:32

Các nhà nghiên cứu ở Indonesia tán thành giả thuyết người Minangkabau đến từ Việt Nam. Nhiều đoạn phim quảng bá du lịch cho đảo Sumatra đã tuyên bố tổ tiên người Minangkabau là người Việt đã di cư đến Nam Dương bằng thuyền, nhằm nhấn mạnh sự độc đáo của nền văn hóa Minangkabau.

>> Chùm ảnh: Tộc người rất giống người Việt cổ trên đảo Borneo

>>  Ngắm nhà sàn Indonesia giống hệt hình vẽ trên trống đồng Việt

Theo giả thuyết nhà nghiên cứu độc lập Trương Thái Du đưa ra, sau thất bại của cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng, vào cuối năm 43 một bộ phận người Việt đã lên thuyền ra khơi và dạt vào Eo biển Malacca nhờ gió mùa Đông Bắc. Tiếp đó, họ định cư tại khu vực phía Tây đảo Sumatra và trở thành dân tộc Minangkabau ngày nay. Ảnh: Cô dâu và chú rể người Minangkabau trong đám cưới.

Tộc người này theo chế độ thị tộc mẫu hệ giống như người Việt cổ. Người nữ giữ quyền thừa kế trong thị tộc gọi là Turun Cicik, em gái của Turun Cicik nằm trong hàng thừa kế thứ hai gọi là Turun Nyi. Hai danh xưng này rất giống tên gọi của hai chị em Trưng Trắc, Trưng Nhị. Ảnh: Phụ nữ Minangkabau trong trang phục truyền thống.

Kiến trúc truyền thống Minangkabau là những ngôi nhà mái cong vút như cặp sừng trâu, có đường nét giống với nhà sàn hình thuyền trên trống đồng Đông Sơn, được gọi là Rumah Gadang.

Rumah Gadang được thiết kế theo kiểu giống nhà sàn, phần sàn nhà cách mặt đất độ gần 2m, bên trong được chia làm ba phần thông thoáng nhau không có vách ngăn cách, gian chính ngay giữa nhà là gian tiếp khách, còn lại là khu giường ngủ và bếp. Nhà kho chứa nông sản được xây cất riêng, cũng có mái cong như nhà chính.

Những ngôi nhà Rumah Gadang vừa là nơi cư trú, vừa là nơi gặp gỡ hội họp trong gia đình và tiến hành những hoạt động nghi thức cộng đồng. Chúng được truyền đời từ mẹ, sang con gái, và cứ thế nối tiếp đời nọ đến đời kia.

Một nét độc đáo khác thể hiện giá trị văn hóa đặc sắc trong xây dựng là những chi tiết trang trí được thể hiện tinh xảo bằng lối chạm khắc, phối màu sặc sỡ phủ kín quanh nhà từ chân cột lên đến nóc mái. Nhà của trưởng làng – một phụ nữ – thường là ngôi nhà lớn nhất, điêu khắc đẹp nhất.

Người Minangkabau có sự tích về kiểu kiến trúc “sừng trâu” của Rumah Gadang như sau: Ngày xưa có một mối bất hòa giữa người Minangkabau và người Java, và hai bên thỏa thuận chọi trâu để phân định. Người Java đưa ra một con trâu khổng lồ, trong khi người Minangkabau lại dùng một con nghé con, bị bỏ đói nhiều ngày và trên đầu buộc con dao sắc…

Khi vào trận con nghé đói tưởng trâu là mẹ mình, lập tức rúc vào bụng trâu để bú. Con trâu mộng đã bị hạ gục vì dao đâm thủng bụng, và người Minangkabau chiến thắng. Cũng theo sự tích này Minang nghĩa là chiến thắng, kabau là trâu.

Sự tích kể trên tương đồng gần như hoàn toàn với một giai thoại dân gian nổi tiếng của người Việt Nam về chuyện Trạng Quỳnh dùng nghé đấu với trâu chiến của sứ giả Trung Hoa. Phải chăng đây là hai dị bản của một câu chuyện đã có từ thời các cư dân Việt cổ?

Người Minangkabau ngày nay theo đạo Hồi, nhưng tín ngưỡng nguyên bản của họ là thuyết vật linh (thờ linh vật, tin rằng vạn vật có linh hồn). Theo nhiều nhà nghiên cứu, thuyết vật linh là tín ngưỡng đầu tiên của dân tộc Việt, trước khi các đạo Nho, đạo Lão và đạo Phật du nhập. Ảnh: Một điệu múa truyền thống của người Minangkabau.

Cư dân Minangkabau sinh sống bằng nghề trồng lúa từ lâu đời, và họ cũng có tục ăn trầu nhuộm răng cùng nhiếu nét văn hóa khác gần gũi với người Việt.

Các nhà nghiên cứu ở Indonesia cũng tán thành giả thuyết người Minangkabau đến từ Việt Nam. Nhiều đoạn phim quảng bá du lịch cho đảo Sumatra đã tuyên bố tổ tiên người Minangkabau là người Việt đã di cư đến Nam Dương bằng thuyền, nhằm nhấn mạnh sự độc đáo của nền văn hóa Minangkabau.

Ngày nay có hơn 4 triệu người Minangkabau sinh sống tại tỉnh Tây Sumatra, trong khi có hơn 3 triệu người khác sinh sống rải rác tại nhiều thành thị của Indonesia và bán đảo Mã Lai. Nam giới Minangkabau nổi tiếng là những nhà kinh doanh giỏi do phải đi lập nghiệp xa và giao nhà cửa cho người phụ nữ quản lý.

Theo KIẾN THỨC

Trả lời tác giả “Bố tôi chết vì ung thư tử cung”!

3 phản hồi

IMAG0251
Hai năm rưỡi nay tôi hầu như không viết gì, lâu lâu copy và paste những điều lý thú trên mạng hoặc từ email của bạn bè khắp nơi chia sẻ. Hôm nay giật mình khi nhận được thị phi ở đây:

“Thứ hai là ông Trương Thái Du, một con người điển hình của nói năng điềm đạm, nho nhã, nhưng thật ra vô cùng thâm hiểm. Tôi thấy ông Trương Thái Du chỉ thỉnh thoảng đi đâu đó nói câu này câu kia ra cái vẻ khách quan lắm, như là chỉ phê phán tôi vừa phải thôi, nhưng tôi cũng là người biết quan sát, tôi biết ông Trương Thái Du hả hê lắm. Bởi thật ra, trước đó, đã có lần ông Trương Thái Du nhờ tôi đọc rồi nhận xét hộ truyện ngắn cho ông, thì tôi đã từ chối thẳng. Tôi biết với ông, như thế là một sự sỉ nhục, nhưng tôi xin lỗi, với tôi, sẽ là sỉ nhục nếu phải đọc văn ông. Tôi là người không bao giờ để lộ ra các chi tiết liên quan đến nghề nghiệp, nhưng tôi xin phá lệ một lần để nhận mình chính là người từng bỏ phiếu chống đăng truyện của ông trên một trang web, khi tôi ở trong ban biên tập tại đó. Đến bây giờ, tôi vẫn giữ nguyên quan điểm, văn chương Trương Thái Du là văn chương tôi không thể đọc được.”

Thật là rầy rà và quá đỗi ngạc nhiên.

Là một người viết không chuyên, vô danh, hoạt động chủ yếu trên mạng, điều tôi nhớ rất rõ là tôi từng nhiều lần, ở nhiều thời điểm, gửi bản thảo của mình cho rất nhiều địa chỉ email. Đó có thể là email của một NXB, một chủ trang web, một người hoạt động trong giới văn chương .v.v… Phần lớn các email ấy không được trả lời, một số ít phản hồi, để cuối cùng tôi chỉ có được hơn chục truyện ngắn đăng ở báo Văn Nghệ, Tuổi Trẻ; hai quyển sách ở NXB Lao Động và NXB Văn Học; góp mặt trong một hai tuyển tập của NXB Trẻ.

Điều tôi không thể nhớ rõ là đã email thẳng cho Cao Việt Dũng hoặc là email đến NXB do Cao Việt Dũng phụ trách.

Do đó rất dễ hiểu, tôi không thể có tư thù với Cao Việt Dũng vì anh ta từ chối đọc bản thảo của tôi.

Tôi chỉ mới biết Cao Việt Dũng vài năm trở lại đây, qua các bài lăng xê trên báo và một hai bản dịch. Có lần tôi chê một nhà văn nữ, và được bạn đọc nhắc nhở đó là vợ anh ấy:

“Nhiều cách sống” thì thất bại thảm hại. Vừa đọc vừa chê và quyết tâm gấp chéo những chỗ “lưu ý” để “nhặt sạn”, nhằm hóa cải một quyển sách dở thành “bài học nên tránh”… Phải chăng đây là cách “tiết kiệm” hiệu quả tiền bạc lẫn thời gian?

Tựa sách: Hóa ra là xén một câu của nhà văn hạng hai Nhật Bản Murakami.
Tên nhân vật chính: Lâm Lâm nhé. Bỗng nhớ đến chị hai sến nhão “Em xinh không?” mới đổi bút danh thành Đình Đình. Cảm giác như là bị ép dùng con xe máy Hongda Tàu giả Honda Dream Nhật đi du lịch liên tỉnh vậy.
Nội dung: Nhạt từng xăng ti mét. Hư cấu rất giả tạo từ sự kiện đến tình tiết. Chẳng hạn trang 36, cô gái ngồi ghế trước taxi bốn chỗ (cạnh lái xe) có thể nhìn qua kính chiếu hậu (dành cho lái xe) mà tả cảnh ở băng sau như phim hành động USA.”

Cái kiểu “bẻ kính chiếu hậu” của Nguyễn Quỳnh Trang, gần đây tôi thấy rất giống “Đánh dấu mạn thuyền” của Phan Việt.

“Phan Việt. Tiếng Người (Kindle Locations 2220-2223). trongtk2305@gmail.com (TVE).

Những chiếc côngtennơ đung đưa trong không trung theo chiều xoay của những cánh tay cẩu dài. Mực nước buổi chiều trên sông Sài Gòn xuống thấp, để lộ vạch nước bám trên thân con tàu và hàng chữ ASEAN PREMIER ở mũi. Mũi tàu dốc đứng, vát một vạt nước chéo trên mặt nước đục.”

“Bố tôi chết vì ung thư tử cung” nằm trong hệ thống sai lỗi điển hình của các tác phẩm văn chương Việt Nam, đó là thiếu vốn sống phổ thông.

Nếu đủ vốn sống thì Nguyễn Quỳnh Trang đã biết rằng gương chiếu hậu một chiếc xe hơi chỉ dành cho tài xế chứ không phải người ngồi bên cạnh.

Nếu đủ vốn sống thì Phan Việt phải hiểu rằng con tàu nổi trên nước, cho nên nước lên hay xuống thì cũng là ngấn nước ấy, nó không thể làm lộ cái gì ra cả.

Nếu đủ vốn sống thì Cao Việt Dũng không thể lướt qua câu văn “Bố tôi chết vì ung thư tử cung” một cách cẩu thả như thế.

—————-

“Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, thế mà trong entry dài dằng dặc đã dẫn, chúng ta chỉ thấy Cao Việt Dũng “trách nhân”. Thật đáng tiếc. Đáng tiếc hơn nữa là đã đưa tên một kẻ vô danh vào cuối bảng phong thần để trách, để quảng cáo không công cho nó!

Tất cả những nhận xét đây đó của tôi về anh Cao Việt Dũng, đều xuất phát từ tâm thế một người đọc mà thôi. Những người đọc bình thường như tôi, một khi đã nhìn thấy cái sai lỗi mang tính hệ thống của tác giả – dịch giả, thì hận lắm, đau lắm. Vì mình đã tốn tiền (mua sách), tốn thời gian với những thứ không đáng bận tâm.

Acsimet đã nói: “Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng quả đất lên”. Cao Việt Dũng nên tựa vào một lời xin lỗi bạn đọc cả nước, bước qua định kiến, tiếp tục làm việc để trở thành một dịch giả lớn.

Nếu không có dũng khí như Dostoevsky, so sánh Raskolnikov với Napoleon, để đưa “Tội ác và trừng phạt” lên tầm nhân loại; thì cũng nên bình thản chơi đùa với “Trái cóc xanh” nhằm tự giễu cợt mình, nhắc nhở mình trên con đường văn chương “Đắc thất thốn tâm tri”!
IMAG0252

Mỹ và Pháp đạo nhạc Trịnh Công Sơn!

66 phản hồi

Sau entry “Nghi án Trịnh Công Sơn copy nhạc“, phản hồi thật sự nằm ngoài tưởng tượng của tôi. Entry ấy tôi viết trên blog cá nhân, một dạng nhật ký cá nhân với những dấu hỏi và hy vọng được thỉnh giáo giới chuyên nghiệp. Logic rất đơn giản, tôi từng là khách hàng trả tiền cho những sản phẩm âm nhạc của TCS, tôi có quyền đặt câu hỏi. Bạn sẽ làm gì nếu một ngày đi mua trứng vịt lộn mà bị bán cho trứng cút lộn?

Từ nhật ký cá nhân lên Báo điện tử thì vấn đề đã trở nên hoàn toàn khác. Người đọc Báo điện tử không còn là vài chục bạn bè thường ghé qua blog tôi mỗi ngày nữa. VTC khai thác ngay nguồn tin mà không đắn đo được mất. Thanh Niên tinh đời hơn, họ có nửa trang nhất hoành tráng với ảnh lấy từ gia đình TCS và một cái tựa về bản chất chả khác gì VTC nhưng khó bắt bẻ. Được dịp, nhiều nhạc sĩ và ca sĩ đua nhau múa mép một cách đầy cảm tính, đôi khi xỉ vả tôi không tiếc lời.

Tôi đã thầm nhủ chấm dứt từ hôm qua với việc sửa chữ “đạo” thành “copy” cho nó nhẹ nhàng, tuy trong lòng bức bối không kể xiết. Tuy vậy, như người ta thường nói “Ở hiền gặp lành”, “Cây ngay không sợ chết đứng”, hôm nay có hai độc giả của tôi gửi đến cho tôi hai cặp ca khúc có nét giống nhau không khác gì “Con mắt còn lại” và “The syncopated clock”. Rút kinh nghiệm “xương máu” tôi kết luận ngay chính người Pháp và người Mỹ đã đạo nhạc Trịnh Công Sơn. Tôi hy vọng nhạc giới Pháp và Mỹ đừng cảm tính như nhạc giới Việt Nam, trả lời giúp tôi nghi án mới này.

1. Domino đạo bài “Rừng xưa đã khép” của Trịnh Công Sơn: Hai bản nhạc này cùng giọng, ba nốt làm nên motive chủ đạo lập đi lập lại rất giống nhau SI ĐÔ SI – LA SI LA. Điều khác nhau ở hai bản này chỉ là nhịp 3/4 và 2/4 và những nốt phát triển lên từ motive chủ đạo. Thoạt nghe khó nhận ra hơn “Con mắt còn lại” và “The syncopated clock”.

2. Harlem Nocturne đạo bài “Hạ trắng” của Trịnh Công Sơn: Có hẳn một câu gần giữa, giống như hai trẻ sinh đôi cùng trứng.

3. Bổ xung tiếp của bạn đọc: Boulevard tiếp tục copy “Chiếc lá thu phai“. Kiểu này thì “Hồ sơ thần copy” chắc còn dài lắm.

———-

Xin người đọc tự đánh giá khi nhấn vào các link đã ẩn tại mỗi bài hát. Tôi cấm tất cả những ca sĩ và nhạc sĩ đã bình luận và bênh vực cho TCS trên các báo không được bênh vực người Pháp và người Mỹ trong trường hợp này, để tránh cảm tính “ghét cay ghét đắng” văn hóa tư bản thực dân, dẫn đến những kết luận không tỉnh táo và thiếu lý trí.

Ảnh minh họa: Bên trái, quyển sách cáu bẩn thời gian vì tôi đã sử dụng hồi bé và bây giờ sắp đến con gái 8 tuổi của tôi sử dụng để học đàn Piano. Bên phải là quyển ca khúc TCS thời sinh viên tôi đã mua, giá của nó cao hơn học bổng 40 ngàn đồng tháng của tôi. Hóa ra tôi đã phí tiền mua quyển sách có bài nhạc Pháp kia, vì nhạc sĩ đã đạo bài “Rừng xưa đã khép” của TCS. Tôi sẽ kiện NXB trả lại tiền cho mình.

——————–

Cập nhật 17.04.20011:

Không như lý luận siêu phàm của một số người là tôi rảnh quá, không có việc gì làm nên mới phát hiện Mỹ – Pháp đạo nhạc TCS. 3/4 phát hiện do các bạn đọc blog tôi chỉ ra và báo chí góp phần phát tán tài liệu liên quan. Do vướng liên tiếp các chuyến công tác nước ngoài, tôi không có nhiều thời gian cho đến ngày 29.4. Xin thành thật xin lỗi các bạn nếu không trả lời comment. Ngoài ra số comment chửi bới thỉnh thoảng tôi mới cho lên một cái, để các bạn hình dùng ra chân dung một nhóm fan nào đó của nhạc Trịnh. Loại comment này khá nhiều nhưng chắc chắn không tới 3000 như bác Trương Duy Nhất đã nhận sau một entry đầy tranh cãi. Đã bước vào thế giới mạng thì phải chấp nhận sống chung với lũ thôi. 🙂

Ảnh: Máy bay vừa hạ cánh xuống Bangkok

Update nghi vấn

Chủ Nhật Buồn nhạc Tây

Đạo bài

Lời buồn thánh của Nhạc sĩ vĩ đại của thế giới – TCS

Ông Đinh Thế Huynh nói…

9 phản hồi

Ông nói như sau: “Việt Nam không có nhu cầu đa nguyên đa đảng và dứt khoát không đa nguyên đã đảng. Thực tế, năm 1946 Việt Nam đã có một số đảng nhưng sau khi thực dân Pháp quay lại xâm lược thì chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam cùng với nhân dân kháng chiến, bảo vệ tổ quốc. Bây giờ Đảng Cộng sản đang lãnh đạo nhân dân giành thắng lợi trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc”.

Cho đến năm 1988 Việt Nam XHCN vẫn còn 3 Đảng, trong đó ĐCS là đảng cầm quyền và:

1. Đảng Xã Hội Việt Nam: Do hai ông Nguyễn Xiển và Hoàng Minh Giám lãnh đạo

2. Đảng Dân Chủ Việt Nam: Do hai ông Nghiêm Xuân Yêm và Hoàng Minh Chính lãnh đạo.

Trong bài “Tính tất yếu của dân chủ“, tôi đã phân tích khá rõ quan điểm của mình. Tôi nghĩ đa đảng trong thời điểm hiện nay là chưa thích hợp chứ không phải “Việt Nam không có nhu cầu…” như ông Huynh diễn giải.

Nền văn hóa hiện đại VN thoát thai từ văn minh nông nghiệp, nơi không có đa nguyên tư tưởng. Chỉ khi nào nó đạt đến ngưỡng cửa văn minh đô thị thì mới rộng mở với các luồng tư tưởng, đó là tiền đề của đa nguyên chính trị.

TBT thân Trung Quốc?

10 phản hồi

Anh Asahi Shimbun nhanh nhẩu chứng tỏ mình nhanh nhạy bằng cách đoán già đoán non TBT sắp tới của ĐCS VN là ông T. Tất nhiên chuyện đó là thường tình, chả cần khoác lác có bản dự thảo trong tay, khối người cũng có dự đoán đúng y như báo Nhật cách đây cả mấy tháng. Nhưng chuyện là ở chỗ tờ báo lớn và rất uy tín này thòng một nhận định TBT tương lai là “một nhân vật thân Trung Quốc”.

BBC bèn hỏi giáo sư Tương Lai, ông ấy ú ớ trả lời qua quít cho có.

Tôi không cần bàn luận thân TQ là như thế nào nhưng có thể khẳng định nền chính trị lọc lõi của TQ chả đời nào đánh cược vào một chính trị gia thân mình. Họ thường chơi tất, giả như ngày xưa họ có quan hệ với cả Xihanuc và Khơ Me đỏ rồi sau này là chính phủ Hunxen. Thân hay không thân thực ra chỉ là quan điểm coi TQ là cơ hội hay thách thức. Điều này tôi đã nói ở entry trước. Đó là một bài báo hoàn chỉnh của tôi gửi cho vietnamnet mà không được sử dụng, trước khi họ mở diễn đàn “TQ là cơ hội hay thách thức“. Xét về mặt thời gian tiếp cận vấn đề thì tôi có thể đặt câu hỏi phải chăng vietnamnet đã lấy trộm ý tưởng của một bài viết mà họ không muốn sử dụng?

Bỗng nhớ gần đây blog Phạm Viết Đào có loạt bài viết về trận Lão Sơn. Theo tài liệu rất mơ hồ của người Nhật (mà một số cựu chiến binh Việt Nam từng tham chiến đã công khai phản bác) thì đã có sự phản bội ở cấp cao dẫn đến thương vong lớn.

Chỉ cần hai chi tiết đã liệt kê, đã thấy mùi “tâm lý chiến” made in japan đang đánh vào dư luận xã hội VN. Điều này cũng chẳng có gì khó hiểu, với Nhật Bản, TQ là nguy cơ rất lớn. Tuy nhiên kiểu chọc ngoáy này quá lộ liễu, dễ phản tác dụng. Một gã blogger ất ơ như tôi mà còn đặt dấu hỏi thì các nhà chính trị chuyên nghiệp chắc sẽ cả cười.

Đỗ Kh. : Nigeria khởi tố cựu PTT Cheney về tội hối lộ

Để lại phản hồi


Cựu TT Mỹ Dick Cheney. Nguồn: nydailynews.com

Ngày 7 tháng 12, 2010, tư pháp Nigeria thông báo khởi tố cựu Phó tổng thống Hoa kỳ Dick Cheney trong một vụ hối lộ 180 triệu USD. Có thể nội trong tuần nay, Nigeria sẽ gửi đơn truy nã tình nghi tội phạm này đến cơ quan Interpol để đòi dẫn độ cựu TGĐ công ty Halliburton cùng với 8 người khác sang quốc gia Phi Châu này để trả lời pháp luật.

Việc hối lộ nhân viên chính quyền Nigeria là để đoạt một hợp đồng béo bở xây dựng nhà máy khí đốt Bonney Island trị giá 6 tỉ USD. Chuyện bé như con thỏ này (180 triệu nhằm nhò) xảy ra trong thời gian 1994-2004, thì bằng ấy tiền làm sao giúi hết được ngay lập tức, từ từ, để còn đi mua phong bì cho đủ. Nếu một phong bì chứa được cồm cộm 100 tờ 100 USD tức là 10.000 thì cần đến 18.000 cái phong bì đấy và mỗi ngày trao 5 cái trong vòng 10 năm. Tất nhiên, không phải ông Cheney nhét vào túi áo trên áo dưới và nhìn trước nhìn sau trước khi trao nhưng ông làm TGĐ của KBR-Halliburton  trong thời gian 1995-2000 trwowsc khi ra tranh cử trong liên danh Bush.

Tình nghi rửa bạc để giấm giúi là một luật sư Anh quốc, ông Jeffrey Tessler, cố vấn của KBR (Kellogg, Brown & Root- Brown & Root ở đây chính là thành phần của công ty xây dựng nổi tiếng trong thời kỳ chiến tranh Việt nam RMK-BRJ  tức Raymond International, Morrison-Knudsen, Brown & Root, and J.A. Jones Construction). Ông Tessler bị Bộ Tư pháp Hoa kỳ kết tội vào năm ngoái và đòi dẫn độ sang Mỹ. Đồng nghiệp của Tessler là ông Wojciech Chodan, cựu Phó chủ tịch của chi nhánh KBR tại Anh quốc thì bị dẫn độ sang Mỹ vào tuần trước. Hôm 6.12, Bộ Tư Pháp Hoa kỳ cho biết ông đã nhận tội vi phạm Luật Tham nhũng Nước ngoài (Foreign Corrupt Practices Act, FCPA), lên đến 5 năm tù.

Vì ngoài tư pháp Nigeria, tư pháp Mỹ và nhiều quốc gia khác có công ty dính líu đến chuyện làm ăn thậm thụt này cũng đang có các cuộc điều tra riêng. CT Pháp Technip trong chuyện này đã nhận nộp phạt 240 triệu và chịu sự giám sát trong hai năm. Năm 2009, KBR đã nhận tội khi trao 180 triệu tiền hối lộ cho một CT môi giới Nhật bản và nộp phạt 402 triệu, chịu sự giám sát độc lập trong ba năm. Ngoài ra KBR còn nhìn nhận “thông tin” là các lãnh đạo cũ của CT đã thông đồng với các CT khác trong việc đấu thầu gian nhưng tội danh này được Bộ Tư pháp không truy tố. Cựu TGĐ Albert Stanley của KBR, người được ông Cheney bổ nhiệm vào chức vụ này (KBR lúc đó là CT trực thuộc Halliburton do Cheney đứng đầu) vào năm 2008 cũng đã nhận tội vi phạm FCPA. Ông có thể bị 11 năm tù và tịch thu 11 triệu USD tài sản bất chánh. Theo lời khai của đương sự, ông bắt đầu đút lót chính quyền Nigeria vào năm 1995, lúc ông Cheney lên làm TGĐ Halliburton.

Dưới thời TGĐ Cheney, Halliburton cũng bị bắt phạt về tội kế toán mập mờ, giảm lỗ và tăng lời bằng thủ thuật kế toán trên sổ sách để cổ phần chứng khoán tăng giá trên thị trường. Năm 2000, phần cổ phiếu Halliburton của ông Cheney bán ra đúng lúc trước khi sụt giá mang về cho ông 35 triệu USD.

Đơn xin dẫn độ cựu PTT Cheney sẽ đặt chính quyền Mỹ vào thế nhức đầu. Cơ quan Interpol hiện do ông Roland Noble là một người Mỹ lãnh đạo, bác đơn truy nã thì cũng kẹt mà chẳng lẽ lại tống giam Dick Cheney vào cùng một khám với lại Julian Assange? Câu hỏi của phát ngôn nhân của WikiLeaks hẳn sẽ là, 180 triệu USD thì múa được bao nhiêu bao cao su.

© Đỗ Kh.

Tinh thần Đại Việt

11 phản hồi

Bài viết này là hàng ế, BBC, Vietnamnet đều không hồi âm… hic… dạo này viết xuống tay quá 😦

—————————————————————————–

Không rõ có ai đã từng tự hỏi từ bao giờ và tại sao đa số người Việt đều cho rằng Việt Nam là một nước nhỏ, thậm chí là nhỏ và yếu. Buổi đầu hiến sử Việt Nam, năm 939, Ngô Quyền ít nhất đã hướng đến một quốc gia độc lập và lớn mạnh, đó phải chăng là lí do ông đặt tên Đại Việt cho vùng đất mình làm chủ? Để ý là diện tích Đại Việt của Ngô Quyền chỉ bằng khoảng một phần ba Việt Nam hiện nay.

 

Từ đó trở đi, quốc hiệu của các triều Đinh, Lý, Trần, Hồ, Lê đều có chữ Đại. Nhà Nguyễn chỉ sử dụng tên gọi Việt Nam từ năm 1802, đến 1838 vua Minh Mạng lại đổi thành Đại Nam. Nhìn rộng ra khu vực ta có Đại Hán, Đại Hàn (Hàn Quốc), Đại Hòa (tên khác của Nhật Bản), Đại Lý (quốc gia cổ của người thiểu số Hoa Nam đã bị diệt vong). Chữ Đại trên không xuất hiện ở các quốc gia Đông Nam Á, điều này khiến ta hình dung thêm một nghĩa nữa của chữ Đại là tôn từ trong khu vực Hán ngữ. Đại trong Đại Việt thể hiện lòng tự tôn của cả một dân tộc, cũng như người xưa tôn trọng ai thì gọi người ấy là Đại nhân.

 

***

 

Khi đã đánh mất lòng tự tôn của ông cha, của hàng ngàn năm lịch sử thì người ta còn lại gì ngoài sự tự ti? Sự tự ti đó có diện mạo như thế nào trong đời sống chính trị xã hội Việt Nam?

 

1. Nước Đại Việt hàng ngàn năm nay nằm cạnh Trung Quốc. Đó chỉ là sự tình cờ chứ không phải thiên mệnh. Thiên mệnh là sản phẩm của những đầu óc tự ti, tự bỉ. Nó thâm căn cố đế trong tiềm thức kẻ hèn nhát, nó chế ngự mọi quyết định của ý thức nơi họ. Rất ít người thấy phản cảm khi nghe lời rên rỉ bi ai: “Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu”. Tại sao không thể ngẩng cao đầu và sử dụng mệnh đề tương đương: “Một ngàn năm đánh đuổi giặc Tàu”. Con người chỉ là nô lệ khi họ dễ dàng chấp nhận đời sống nô lệ, mãi mãi đánh mất tự do khi họ xem tù ngục là tổ ấm.

 

2. Để hóa giải “thiên mệnh” ở bên cạnh Trung Hoa, xã hội Việt Nam có hai luồng ý kiến có vẻ trái chiều nhau: Người Việt Nam có gốc Hoa (vì dù gì cũng một ngàn năm nô lệ!) và ngược lại – Người Việt Nam đã di cư lên phía bắc lập nên nước Trung Hoa cổ (ta là bố nó!). Thực ra cả hai nhóm người chủ trương vấn đề này đều ở cùng tầm tư duy thị tộc bộ lạc, còn rơi rớt giữa thời hiện đại trong lề thói làng xã nông nghiệp và sự ganh đua giữa các dòng họ. Người ta lầm lẫn một cách vụng về khái niệm chủng tộc và dân tộc. Rõ ràng người Việt Nam và người Hoa Nam gần như cùng một chủng tộc nhưng thuộc về hai dân tộc khác nhau. Người Trung Quốc di cư sống nhiều đời tại Việt Nam chủ yếu là người Hoa nam, rất dễ dàng bị đồng hóa, đơn giản là vì họ không bước vào không gian của một chủng tộc khác. Có ý kiến cho rằng không nên chọn lãnh đạo Việt Nam nghi ngờ có gốc Hoa vì nguy cơ này nọ là hết sức ấu trĩ. Thử hỏi con cháu Trịnh Kiểm và Nguyễn Hoàng huyết thống tương giao, sao không bắt tay thân thiện hoặc nhường nhịn nhau, “bán nước” cho nhau để quốc gia tránh được binh đao máu lửa mấy trăm năm? Họ Nguyễn Tây Sơn có xem ruột rà máu mủ là gì không? Anh lên ngôi thì em cũng xưng vương, vua Thái Đức Nguyễn Nhạc phải lên vọng đài thành Quy Nhơn than khóc “Bản thị đồng căn sinh” thì Bình Định Vương Nguyễn Huệ mới lui quân.

 

3. Hội chứng “thiên mệnh” sẽ dẫn đến tình cảm yêu – ghét giữa đất nước Việt Nam và Trung Quốc trong quan hệ đối ngoại, đặc biệt ở những vấn đề còn tranh chấp. Trong dân chúng nó sinh ra hiện tượng “bài Hoa”. Ở chính trường nó gây hoang mang, dè đặt, cảnh giác, từ mâu thuẫn biển đảo lan sang các lĩnh vực khác. Người Việt Nam cần tận dụng lợi thế ở cạnh Trung Quốc đang phát triển như vũ bão, hơn là thổi phồng nó lên thành con ngáo ộp rồi bất lực ngóng chờ vận may. Nguy cơ hay cơ hội, phụ thuộc vào góc nhìn chủ quan có sáng suốt và lành mạnh hay không.

 

Trên bàn cờ thế giới, bênh vực kẻ yếu người ta gọi là đạo đức. Nếu không đủ mạnh mẽ, đầu tiên là ở ý chí, thì chắc chắn sẽ chỉ nhận được hàng mớ đạo đức giả mà thôi. Ví dụ gần đây nhất là những gì diễn ra tại Gruzia nửa cuối năm 2008.

 

Ở mức độ hiểu biết hạn chế nhất về lịch sử Trung Quốc mấy ngàn năm nay, cũng nên tin rằng lãnh đạo của họ đã chủ động và cân nhắc rất kỹ lưỡng mỗi lần đưa ra một động thái lãnh thổ với các lân bang. Chúng luôn nằm trong tổng thể trọn gói chính sách chính trị lớn và hoàn chỉnh, chứ không bao giờ đơn giản là ngẫu hứng đơn độc. Đôi khi thất bại ở mắt xích nào đó lại chính là cái người ta mong muốn. Có đủ tự tin mới khó bị cuốn vào tâm điểm ảo và dễ dàng hóa giải thiên la địa võng.

 

***

 

Hàng ngàn năm lịch sử, hơn ba trăm ngàn cây số vuông lục địa, hàng triệu cây số vuông biển đảo, gần chín mươi triệu khối óc, Việt Nam dứt khoát không phải là một nước nhỏ trên bản đồ thế giới.  Tâm thế ấy phải được hoàn nguyên trong tinh thần Đại Việt truyền thống. Nó sẽ là bục lấy đà, là đôi cánh đưa dân tộc Việt Nam tiến về phía trước.

Older Entries